TÌNH ĐỜI - Đón mẹ qua Úc định cư… làm Ô-sin
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Nào ai nghĩ rằng trên đời này lại có một người con trai độc nhất được mẹ cho du học, lấy vợ ở lại nước ngoài, đón mẹ sang để biến bà thành Ô-sin? Không mấy ai nghĩ thế, nhưng đó là chuyện có thật xảy ra. Xin kể lại một câu chuyện của Tình Đời ngay trên đất Úc trong khi tại Mỹ thì... nhan nhản!
Bà Ngoan, một quả phụ ngụ tại Cần Thơ và là một nhà giáo về hưu, mẹ của cậu Hiền – con độc nhất của bà, khi được ba tuổi đã mồ côi cha (do tai nạn lao động), nhớ lời dặn của chồng lúc sắp lâm chung “Mình thay tôi, gắng lo cho con ăn học nên người”. Cho con “ăn, học, nên người” là trách nhiệm của bà. Vì yêu chồng, thương con, bà Ngoan cố lo tròn để linh hồn chồng được yên ổn, cho con trai thành đạt, cho chính bà nở mày nở mặt với họ hàng, chòm xóm.
Vào năm ấy, việc gửi con ra nước ngoài du học trở thành phong trào của các thành phố lớn tại Việt Nam, đúng lúc Hiền tốt nghiệp Trung học cấp II.Bà Ngoan không ngần ngại bán những lượng vàng dành dụm, bán luôn nữ trang quý giá để gửi con sang Úc.

Hiền vóc khỏe mạnh, dáng bảnh trai, lanh lợi, chịu khó học hành và tánh nết như tên gọi nên bà Ngoan an tâm khi con ở xa mình - nơi bà chỉ nghe nói “tân tiến, thanh bình” chứ không hề biết nó ở đâu trên quả địa cầu!
Thấm thoát ba năm cử nhân qua đi, Hiền có bằng cấp ưu hạng, tiếng Anh lưu loát, được phép trú ngụ tại Úc thêm ba năm nếu có việc làm. Học giỏi nên Hiền có việc ngay và cũng là người có chí, Hiền nắm bắt cơ hội đăng ký học tiếp lên Cao học, ít nhất là bằng Thạc sĩ Thương mại với thời gian hai năm.

Trong năm cuối của chương trình Thạc sĩ tại Đại học New South Wales (thành phố Sydney), Hiền gặp Bích An – tên trên giấy khai sanh là Anne, người Úc gốc Việt, trong một buổi ca nhạc “Hướng về Quê hương” do nhóm bạn sinh viên Việt Nam tổ chức. Âu đó là duyên Trời định, Hiền và An mau chóng trở nên đôi bạn khắng khít, rồi họ yêu nhau và quyết định kết hôn khi Hiền vừa tốt nghiệp Cao học với MBus. Bà Ngoan được Hiền tâm sự mọi “biến chuyển của đời mình” và xin phép mẹ được cưới An. Bà Ngoan, vốn người chân chất, trong lòng vui quá vui, mua ngay bức tranh thêu đôi chim Uyên Ương tuyệt đẹp gửi qua làm quà mừng con nên bề gia thất thay cho cái gật đầu!

Vậy là gần tròn sáu năm, mẹ con không gặp nhau, nhưng thấy mặt nhau ở những lần nói chuyện qua điện thoại dạng “video”. Lần hồi, những cuộc điện thoại giữa hai mẹ con bà Ngoan giảm dần sau ngày Hiền lập gia đình với lý do lo làm việc để có tiền mua nhà và sanh con. Nghe Hiền nói có kế hoạch sanh em bé, bà Ngoan mừng lắm. Chính hôm con trai báo tin này, bà Ngoan thắp nhang, vái trước di ảnh chồng, miệng nói nhỏ “Ông ơi, vợ chồng thằng Hiền dự tính sanh con. Mình sẽ có người nối dõi, không mắc tội với tổ tiên, vui với tôi ông nhé”.

Đón mẹ qua Úc để gia đình sum họp
Mười năm trôi qua, bà Ngoan đã có cháu nội trai. Bốn năm gần đây, Hiền rất tiết kiệm lời nói với mẹ và các cuộc điện thoạt thưa dần - vài, ba tháng một lần, mỗi lần chỉ duy một điệp khúc “Mẹ khỏe không… con bận lắm… con cúp máy nhé”. Bà chưa kịp nói hoặc hỏi thêm điều gì, đường dây đã ngắt! Bà Ngoan ngồi thừ người, vẻ vặt buồn bã vì nhớ con, thương cháu. Bà tự an ủi “Thằng Hiền nó bận việc…”.
Thế nhưng tự nhiên năm rồi, Hiền thăm hỏi mẹ thường hơn, lại cho con trai tên Timothy (gọi mau là Tim) bập bẹ vài tiếng Việt với giọng ngọng nghệu “Bà nội… cháo thương bà… lám”. Nghe tiếng thằng bé đích tôn, dù không trọn vẹn, nhưng tình cảm bà dành cho cháu dạt dào. Hiền tỏ ra ái ngại không được gần mẹ để chăm sóc đang khi bà sắp bước vào tuổi 70.

Rồi một hôm, cả gia đình con trai gồm ba người cho bà Ngoan nghe và thấy rõ mồn một qua màn ảnh điện thoại. Con trai, con dâu đều ngỏ lời mong đón bà qua Úc, để bà và cháu đích tôn được gần nhau. Ý tưởng này in đậm trong trí bà. Tự nhiên bà cũng mong được vậy!
Ít ngày sau, Hiền gọi điện thoại bàn riêng với bà Ngoan:
  - Mẹ ạ, hay là mẹ sang ở với chúng con. Thằng Tim cứ đòi gặp bà nội. Chúng con bận rộn công việc, chẳng có thì giờ đưa cháu về gặp bà. Lại nữa, con lo lúc trái gió trở trời, chẳng có ai cận kề bên mẹ.Thằng cháu mong gặp bà nội, chẳng ai giúp mình khi trái gió trở trời... nhắc đi nhắc lại trong đầu bà Ngoan mấy ngày liền.

Thêm một cuộc điện thoại nữa. Lần này Hiền dồn bà Ngoan vào thế không thể từ chối nổi; bên cạnh bố, thằng Tim luôn miệng gào lên “Bà nội, Đón mẹ qua Úc định cư… làm Ô-sin bà nội…”. Hiền thưa chuyện với mẹ:
  - Chúng con có nhà to cửa rộng bên này, chắc chắn không về lại Việt Nam. Ngôi nhà của mẹ rồi cũng cho thằng cháu đích tôn - nó không có quốc tịch VN tất không thể làm chủ tài sản bên nhà. Khi mẹ có bề nào, chuyện tranh chấp bên nội, bên ngoại về căn nhà đó sẽ xảy ra; con và cháu ở xa làm gì có phần. Thôi thì, mẹ bán nó đi, đem tiền sang đây, con mở một nhà hàng hoặc tiệm buôn để mẹ làm chủ; nếu không thì bỏ tiền vào ngân hàng mẹ cũng có tiền lời – khi đó mẹ tha hồ chi tiêu sung sướng mà của mẹ vẫn còn của mẹ.

“Chi tiêu sung sướng, của mẹ vẫn còn của mẹ” là một viễn ảnh tốt đẹp, hợp với câu “đồng tiền liền với ruột” làm bà Ngoan muốn thuận theo ý con trai. Tuy nhiên, bà cũng hỏi qua người bạn thân nhất từ hồi còn mài đũng quần trên ghế nhà trường. Bà bạn khuyên “Nó đón sang Úc thì sang, chứ đừng bán nhà, rủi có bề gì phải quay về, chị lấy chỗ đâu cư ngụ”. Bà Ngoan tin rằng không có chuyện đó vì Hiền là con hiếu thảo, có bằng Thạc sĩ chứ phải đâu người tầm thường. Thêm vào đó, qua Úc với số tiền lớn đủ mở cửa hàng (như con nói), được làm chủ… xem ra thân già cũng còn hữu dụng. Do vậy, bà Ngoan quyết bán nhà, gom tiền sang Úc sống với con - không theo lời khuyên của bạn.

Bảng bán nhà treo lên, chưa có người đến coi, Hiền đã gọi điện thoại về hối thúc:
  - Con đặt cọc mặt bằng rồi. Con cũng đã có visa đón mẹ qua Úc. Lỡ dịp này, khó mà có cơ hội khác mẹ ơi. Thằng Tim thì suốt ngày cứ hỏi “Ba, bao giờ bà Nội qua Úc”, con chẳng biết trả lời sao với nó. Tội nghiệp thằng bé quá, mẹ!
   Bà Ngoan mủi lòng, bèn giao nhà cho công ty địa ốc để họ bán được mau. Căn nhà bị ép giá, bán được 8 tỷ, thiệt khoảng gần 200 triệu đồng. Từ phòng công chứng trở về, ở lại căn nhà cổ kính thân yêu một đêm chót, không tài nào ngủ được, bà Ngoan úp mặt trên gối khóc sướt mướt tới sáng. Ôm theo bát nhang và bình tro cốt của chồng mà tim bà như có ai bóp nghẹn. Bà ở nhà trọ vài tuần chờ làm xong thủ tục nhận tiền bỏ “băng” (bank), ngày bay đúng như Hiền sắp xếp.
Cái giá phải trả cho việc đoàn tụ
Bà Ngoan hồi hộp bước bén gót theo sau cô gái trẻ người Việt ngồi bên cạnh bà trên cùng chuyến bay Saigon – Sydney.
Xem tiếp trong số báo tuần sau