Tin nước Úc
Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
Tôi đến Úc vào cuối năm 1973, khi Sydney còn là một thành phố hiền lành, ít tiếng...
CHIẾC PHONG BÌ KHÔNG CÓ NGƯỜI GỬI
Làm mới mình giữa một thế giới không ngừng chuyển động
ĐỊA LINH SANH NHÂN KIỆT – chuyện kể của một người đi tìm căn nguyên
Từ luống rau đến những chân trời mới
Khi Đất Trời Cất Tiếng Hát Của Người Maori
Vượt lên chính mình
Cơn gió thoảng hay một mùa đổi chiều?
Một Trăm Tuổi - Điều Kỳ Diệu Có Xác Suất Chỉ Vài Người Được Chứng Kiến
Thân thể kỳ diệu – một bài Thánh ca viết bằng xương thịt
Bird Flu gõ cửa nước Úc
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
Tôi đến Úc vào cuối năm 1973, khi Sydney còn là một thành phố hiền lành, ít tiếng còi xe, và người ta vẫn chào nhau bằng nụ cười thật. Vé xe lửa chỉ 10 xu, tờ Sydney Morning Herald giá 5 xu, chai sữa tươi 6 xu, ký đường trắng 10 xu, và một đô Úc mua được một bao táo đầy ắp ở chợ Flemington. Tôi thuê phòng ở Union Street, North Sydney với giá 10 đô một tuần, bao luôn điện, gas, nước.
CHIẾC PHONG BÌ KHÔNG CÓ NGƯỜI GỬI
Chiều cuối tuần, cơn mưa vừa dứt. Những vũng nước còn đọng lại trên bãi đậu xe phản chiếu bầu trời xám nhạt. Người cuối cùng rời khỏi hội trường là ông X. Ông đã ngoài bảy mươi. Suốt mười hai năm, ông vẫn âm thầm làm công việc thiện nguyện: mở cửa trước mỗi buổi sinh hoạt và khóa cửa sau khi mọi người đã về.
ĐỊA LINH SANH NHÂN KIỆT – chuyện kể của một người đi tìm căn nguyên
Có những buổi chiều ở xứ người, khi gió biển thổi qua những dãy nhà thấp thoáng ở Sydney, tôi lại nhớ đến câu “địa linh sanh nhân kiệt” mà ông bà mình vẫn hay nói. Câu ấy nghe vừa như một lời khẳng định, vừa như một lời an ủi: rằng đất có thiêng thì người mới thịnh, rằng nơi nào núi sông tụ khí thì nơi đó sinh ra những con người tài hoa.
Từ luống rau đến những chân trời mới
Có những buổi sáng trên vùng Virginia hay Northern Adelaide Plains, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi những nhà kính trải dài đến tận chân trời, người ta vẫn bắt gặp hình ảnh quen thuộc: những người nông dân Việt Nam cần mẫn bước ra ruộng từ rất sớm. Họ không ồn ào, không thích xuất hiện trên truyền thông, càng không quen nói về thành tích của mình...
Khi Đất Trời Cất Tiếng Hát Của Người Maori
Buổi sáng ở Rotorua, hơi nước bốc lên từ những hồ địa nhiệt như những dải lụa mỏng. Mùi lưu huỳnh thoang thoảng trong gió, và đâu đó vang lên tiếng hát trầm hùng của một nhóm người Māori đang tập haka – điệu múa truyền thống vừa mạnh mẽ vừa thiêng liêng. Du khách đứng xem, mắt mở to, tim đập nhanh, không chỉ vì âm thanh dội vào ngực mà còn vì cảm giác đang chứng kiến một điều gì đó vượt khỏi thời gian.
Vượt lên chính mình
Tám mươi năm đời người, bốn mươi năm tha hương, tôi ngồi bên cửa sổ mùa đông xứ người, nhìn những đứa cháu của bạn bè sau giờ học chỉ biết cắm mặt vào màn hình điện thoại, máy tính. Chúng say mê những trò chơi vô tận, còn cha mẹ thì mặc nhiên để mặc. Tôi chạnh lòng. Tôi tự hỏi: Nếu cứ thế này, tương lai của chúng sẽ đi về đâu?
Cơn gió thoảng hay một mùa đổi chiều?
Buổi sáng ở Sydney mùa đông năm 2026 có một thứ không khí rất lạ: trời vẫn xanh, cà phê vẫn thơm, nhưng những câu chuyện về bất động
sản - vốn nóng như lò nướng bánh mì - lại bắt đầu dịu đi. Trên truyền hình, các chuyên gia nói về “điểm ngoặt”. Trên báo, những dòng chữ “giá nhà giảm tháng thứ ba liên tiếp” xuất hiện đều đặn. Và trong các quán cà phê, người ta bắt đầu bàn về chuyện “hay là… chờ thêm chút nữa rồi mua”.
Thân thể kỳ diệu – một bài Thánh ca viết bằng xương thịt
Nếu bạn từng ngồi yên, đặt tay lên ngực và cảm nhận nhịp tim, hoặc hít một hơi thật sâu và thấy lồng ngực mở ra như cánh cửa đón gió, bạn đã chạm vào một phần của phép màu.Nhưng hôm nay, bài viết sẽ đi sâu hơn — không chỉ cảm nhận, mà trò chuyện với từng
cơ quan nội tạng như những nhân vật trong một câu chuyện Kinh Thánh hiện đại.
Tin Úc Trong tuần
Tin Nam Úc
Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
Tôi đến Úc vào cuối năm 1973, khi Sydney còn là một thành phố hiền lành, ít tiếng còi xe, và người ta vẫn chào nhau bằng nụ cười thật. Vé xe lửa chỉ 10 xu, tờ Sydney Morning Herald giá 5 xu, chai sữa tươi 6 xu, ký đường trắng 10 xu, và một đô Úc mua được một bao táo đầy ắp ở chợ Flemington. Tôi thuê phòng ở Union Street, North Sydney với giá 10 đô một tuần, bao luôn điện, gas, nước.
