Buổi sáng sớm ở Melbourne, Sydney hay Adelaide, gió thổi qua những hàng bạch đàn, mang theo hơi sương và tiếng chim kookaburra cười như trêu ngươi.
Ở Sài Gòn, cùng lúc ấy, một bà cụ mở cửa hàng tạp hóa, tiếng xe máy đã rộn lên như một bản hòa tấu quen thuộc. Ở Huế, chị bán chè chèo chiếc thuyền nhỏ trên sông Hương, gọi với sang bờ: “Chè xanh mới nấu đó nghe!” Ở Hà Nội, người bán bánh khúc đẩy xe qua ngõ nhỏ, hơi sương còn đọng trên mái ngói. Mỗi nơi có nhịp sống riêng, nhưng có một điều giống nhau: mỗi người đều bắt đầu một ngày mới – và mỗi ngày mới ấy, nếu chịu khó để ý, luôn mang theo một lời nhắc rất cổ xưa: “Nhật nhật tân, nhất nhật tân.”
Câu nói ấy, theo các nguồn Hán học cổ điển, xuất hiện trong thiên Đại Học thuộc Lễ Ký của Trung Hoa. Vua Thang nhà Ân đã cho khắc câu đầy đủ: “苟日新,日日新,又日新” – Cẩu nhật tân, nhật nhật tân, hựu nhật tân – lên chiếc chậu tắm của mình. Mỗi sáng soi vào nước, ông tự nhắc: nếu hôm nay đã đổi mới, thì ngày
mai phải đổi mới hơn, và ngày kia lại mới thêm nữa.
Một triết lý lớn, nhưng lại được gửi gắm qua một vật rất nhỏ. Cũng giống như cuộc đời: những điều thay đổi ta thường không phải là biến cố lớn, mà là những khoảnh khắc nhỏ, lặp đi lặp lại, âm thầm như hơi nước trên mặt chậu.
Trong hành trình đi tìm những câu chuyện đổi mới, tôi gặp nhiều người Việt – trong nước, ngoài nước, và cả những người đang sống ở Úc – mang trong mình tinh thần “nhật nhật tân” một cách rất tự nhiên.
Ở Bankstown, Sydney, có một đồng hương, tuổi gần 50, làm nghề sửa xe. Anh kể rằng mỗi ngày anh đều học một điều mới về máy móc, dù đã làm nghề hơn hai mươi năm. “Xe đời mới ra liên tục, mình mà không học thì bị bỏ lại liền,” anh cười, tay vẫn dính dầu nhớt. Câu nói nghe tưởng đơn giản, nhưng lại chính là tinh thần mà vua Thang đã khắc lên chậu tắm: đổi mới không phải để hơn người khác, mà để chính mình không bị bỏ lại.
Ở Sài Gòn, tôi gặp một cô giáo dạy văn, người mỗi ngày đều viết một đoạn nhật ký nhỏ để “làm mới tâm hồn”. Cô bảo: “Dạy học mà tâm mình cũ thì lời mình nói cũng cũ.” Cô kể rằng mình học theo Yến Tử – vị hiền thần nước Tề – người mỗi ngày đều tự ghi lại một điều mình làm chưa tốt để sửa. “Tôi không dám so
với Yến Tử, nhưng mỗi ngày sửa một chút thì cũng thành mới một chút,” cô nói, mắt sáng lên.
Ở Huế, một ông đồ già kể chuyện xưa: ngày trước, có người nghèo đến mức phải đốt đèn bằng vỏ trứng để học chữ. Mỗi đêm, ông học thêm một chữ, mỗi chữ là một bước mới. “Học chữ mà không mới thì chữ nó nằm im, không sống,” ông đồ nói, giọng trầm như tiếng chuông chùa Thiên Mụ.
Những câu chuyện ấy, dù ở đâu, đều có chung một điều: đổi mới không phải là khẩu hiệu, mà là hơi thở.
Nhưng đổi mới không chỉ là chuyện học hành hay nghề nghiệp. Đổi mới còn là chuyện của tâm hồn.
Trong văn học Việt Nam, tinh thần đổi mới hiện lên rất đẹp. Nguyễn Trãi từng viết: “Tâm như thủy, nhật nhật tân” – lòng như nước, mỗi ngày đều mới. Nước không bao giờ đứng yên; nếu đứng yên, nó sẽ đục. Con người cũng vậy. Nguyễn Công Trứ thì tự làm mới mình bằng cách “vũ trụ nội mạc phi phận sự” – chuyện gì trong trời đất cũng là việc mình phải học, phải biết, phải đổi mới. Còn Nguyễn Du, giữa những biến động của
cuộc đời, vẫn viết: “Ngày ngày mài miệt chữ tâm.” Chữ tâm ấy, nếu không được mài mỗi ngày, sẽ mòn đi như lưỡi dao không được rèn.
Trong dân gian, ta có câu chuyện Thạch Sanh – mỗi lần vượt qua thử thách, chàng lại trở thành một phiên bản mới của chính mình: mạnh hơn, nhân hậu hơn, sáng suốt hơn. Hay câu chuyện Chử Đồng Tử – từ một chàng trai nghèo chỉ có chiếc khố, nhưng nhờ đổi mới tư duy, đổi mới cách sống, đã trở thành người khai mở một vương quốc thịnh vượng. Những câu chuyện ấy không chỉ để kể cho vui, mà để nhắc rằng đổi mới là con đường duy nhất để vượt qua số phận.
Tinh thần đổi mới này cũng vang vọng trong Kinh Thánh Tin Lành. Sứ đồ Phao-lô viết trong Ê-phêsô 4:22–24:“22 Anh em phải bỏ cách ăn nết ở ngày trước, thoát lốt người cũ là người bị hư hỏng bởi tư dục dỗ dành, 23 mà phải làm nên mới trong tâm chí mình, 24 và mặc lấy người mới, tức là người đã được dựng nên giống như Đức Chúa Trời, trong sự công bình và sự thánh sạch của lẽ thật.”
Đó không phải là đổi mới kiểu “thay áo”, mà là đổi mới từ bên trong – đổi mới bản chất. Chúa Giê-xu cũng nói về rượu mới và bầu mới (Ma-thi-ơ 9:17): “Cũng không có ai đổ rượu mới vào bầu da cũ; nếu làm vậy thì bầu nứt, rượu chảy ra, và bầu phải hư; song ai nấy đổ rượu mới vào bầu mới, thì giữ được cả hai bề”. Một tâm hồn cũ kỹ không thể chứa đựng điều mới mẻ của Đức Chúa Trời.
Đổi mới, theo Tin Lành, là một sự tái sinh tinh thần – một cuộc làm mới lại chính mình để trở nên trọn vẹn hơn, nhân hậu hơn, sáng sủa hơn.
Nhưng đổi mới không phải lúc nào cũng dễ. Có những ngày ta thức dậy, nhìn vào gương và thấy mình… y như hôm qua. Có những ngày ta muốn đổi mới nhưng lại bị kéo lại bởi thói quen cũ, nỗi sợ cũ, định kiến cũ. Có những ngày ta chỉ muốn nằm im, không làm gì cả.
Nhưng chính những ngày ấy, tinh thần “nhật nhật tân” lại trở nên quan trọng nhất. Đổi mới không phải là chạy nhanh, mà là không dừng lại. Không cần đổi mới toàn diện ngay lập tức – rất khó đạt được vậy, chỉ cần đổi mới một chút: một ý nghĩ tốt hơn, một hành động đẹp hơn, một lời nói dịu dàng hơn.
Giống như cây bạch đàn ở Sydney – mỗi ngày chỉ lớn thêm một chút, nhưng sau một năm đã thành bóng mát. Giống như người bán bánh khúc ở Hà Nội – mỗi ngày chỉ thêm một chút kiên nhẫn, nhưng sau một đời đã thành người hiền. Giống như bà cụ ở Sài Gòn – mỗi ngày chỉ mở cửa sớm hơn một chút, nhưng sau nhiều năm đã nuôi cả gia đình.
Đổi mới là những điều nhỏ, nhưng tích lũy thành điều lớn.
Có lẽ vì thế mà câu nói của vua Thang, dù xuất hiện trong một thời đại xa xưa, vẫn chạm đến trái tim người Việt hôm nay – từ những con phố đông đúc ở Sài Gòn đến những khu dân cư yên bình ở Sydney. Bởi ai trong chúng ta cũng có những phần cũ kỹ cần được gột rửa, những phần đẹp đẽ cần được đánh thức, và những phần tiềm năng cần được nuôi dưỡng.
“Nhật nhật tân, nhất nhật tân” không phải lời nhắc nhở, mà là lời mời gọi: hãy trở thành con người mới mỗi ngày. Không phải để hơn người khác, mà để gần hơn với chính mình – phiên bản tốt đẹp nhất mà Đấng Tạo Hóa đã đặt vào ta.
Và khi mỗi người đều đổi mới, thế giới cũng đổi mới theo. Đó là cách hướng thiện giản dị nhất, bền bỉ nhất, và đẹp nhất mà con người có thể chọn.
BBT Dân Việt News
