
Tháng Bảy, nước Úc đang vào giữa mùa đông. Ở Adelaide, cái lạnh đến bằng những buổi sáng mờ sương, còn ở Sydney, nó len lỏi qua từng con phố ven biển, vừa đủ để người ta kéo cổ áo lên mà vẫn cười. Hai người bạn Việt tuổi trung niên – ông ở Adelaide, bà ở Sydney – mỗi người sống trong một nhịp lạnh khác nhau, nhưng đều mang trong lòng một thứ cảm xúc giống nhau: nỗi buồn man mác của người xa quê, pha chút dí dỏm của người đã quen với xứ sở này.
Adelaide – cái lạnh của sự lặng lẽ
Ở Adelaide, mùa đông năm nay đến sớm hơn mọi năm. Theo số liệu của Bureau of Meteorology, nhiệt độ trung bình tháng Bảy chỉ khoảng 7°C đến 14°C, với những sáng sương mù dày đặc và mưa lất phất .
Ông nói, “Sáng ra mở cửa, thấy hơi lạnh như người khách quen – không chào hỏi, chỉ lặng lẽ bước vào nhà.”
Con đường North Terrace vắng người, hàng cây trụi lá như những nét chì xám trên nền trời bạc. Ông vẫn giữ thói quen đi bộ mỗi sáng, tay cầm ly cà phê nóng, hơi nước bốc lên làm mờ mắt kính. “Cái lạnh ở đây không dữ dội, mà thấm,” ông cười, “nó không làm mình run, nhưng làm mình nhớ.”
Nhớ gì? Nhớ những sáng sớm ở quê, khi tiếng rao bánh mì vọng qua con hẻm, khi mùi cà phê phin lan ra từ căn bếp nhỏ. Ở Adelaide, tiếng động duy nhất là tiếng gió thổi qua mái nhà và tiếng máy sưởi rì rì trong phòng khách. Ông nói, “Cái lạnh này không có mùi quê, nhưng có mùi của tuổi già – chậm rãi, hiền lành, và hơi cô đơn.”
Buổi trưa, ánh nắng yếu ớt rọi qua cửa sổ, chiếu lên chậu lan đang khô cánh. Ông lấy khăn quàng cổ, ra
vườn cắt vài cành hồng. “Mùa đông ở đây làm hoa nở chậm, nhưng bền,” ông nói. “Giống như mình vậy – không còn trẻ, nhưng vẫn còn muốn sống đẹp.”
Sydney – cái lạnh của sự náo nhiệt
Còn ở Sydney, mùa đông lại mang một dáng vẻ khác. Theo thống kê của Australian Bureau of Statistics, nhiệt độ trung bình tháng Bảy dao động từ 8°C đến 17°C, với những ngày nắng xen kẽ mưa. Bà nói, “Sydney lạnh kiểu vui – người ta vẫn chạy bộ, vẫn uống cà phê takeaway, vẫn cười như không có mùa đông.”
Buổi sáng ở Coogee Beach, ánh nắng vàng nhạt chiếu lên mặt nước lấp lánh. Những người trẻ mặc áo hoodie, tai nghe nhạc, chạy dọc bờ biển. Bà đứng nhìn, tay cầm ly cà phê, nói nhỏ: “Cái lạnh này không làm người ta co ro, mà làm người ta đẹp hơn.” Rồi bà cười, “Chắc tại ai cũng mặc thêm một lớp áo.”
Ở trung tâm thành phố, những hàng cây rụng lá, cành trơ trụi… hòa với tiếng xe buýt và mùi bánh nướng từ tiệm gần ga Central. Bà kể, “Tôi thích đi bộ qua đó, nghe tiếng giày mình chạm lên mặt đường ướt, thấy người ta vừa lạnh vừa cười.” Sydney mùa đông có cái lạnh của thành phố – vừa đủ để người ta nhớ mình đang sống, nhưng không đủ để làm người ta buồn.
Buổi chiều, bà ghé chợ Canley Heights. Người Việt vẫn bán rau muống, cải xanh, khoai lang tím. “Giữa cái lạnh của Sydney, nghe tiếng nói tiếng cười bằng tiếng Việt, tự nhiên thấy ấm,” bà nói. “Cái lạnh này có mùi quê nhà – mùi rau luộc, mùi nước mắm, mùi áo len cũ.”
Hai thành phố – hai kiểu lạnh
Ông nói, “Adelaide lạnh kiểu tỉnh lẻ – chậm rãi, trầm mặc.” Bà cười, “Sydney lạnh kiểu thành phố – vừa lạnh vừa sành điệu.” Rồi cả hai cùng bật cười, vì nhận ra rằng dù khác nhau, cái lạnh nào cũng làm người ta nhớ nhà.
Ở Adelaide, người ta co ro trong quán nhỏ, nhìn mưa rơi ngoài cửa kính. Ở Sydney, người ta ngồi ngoài
hiên quán nước, uống cà phê, nói chuyện rôm rả. Nhưng cả hai đều có chung một cảm giác: cái lạnh ở Úc
không giống cái lạnh ở Việt Nam. Ở quê, lạnh là để quây quần bên bếp than, để khoác áo cho nhau, để hít
hà hơi sương. Còn ở Úc, lạnh là để bật máy sưởi, để uống cà phê một mình, để nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ về nơi mình đã chào đời.
Theo một nghiên cứu của University of Melbourne về cảm xúc của người nhập cư, mùa đông thường làm tăng cảm giác hoài hương và cô đơn, đặc biệt với người đến từ vùng nhiệt đới .
Ông ở Adelaide và bà ở Sydney đều hiểu điều đó, nhưng họ chọn cách đối diện bằng sự dí dỏm: kể chuyện, cười, và sống chậm lại.
Những chi tiết nhỏ của mùa đông Úc
Ở Adelaide, ông kể, mùa đông có những buổi sáng mưa lất phất, đường phố phản chiếu ánh đèn vàng. Ông thích đi qua quảng trường Victoria, nhìn những hàng cây trụi lá, nghe tiếng giày mình chạm lên mặt đường ướt. “Có lần tôi thấy một cô gái trẻ đứng chụp hình trước Bảo tàng Nam Úc, tay run run vì lạnh, nhưng vẫn cười. Tôi nghĩ, tuổi trẻ có thể làm ấm cả mùa đông.”
Còn bà ở Sydney, mỗi chiều đi làm về, thường ghé qua tiệm bánh gần nhà. “Người ta xếp hàng mua bánh nướng, hơi nóng bay lên thơm phức. Tôi đứng đó, nghe tiếng mưa rơi ngoài hiên, thấy lòng mình dịu lại.” Bà nói, “Cái lạnh ở đây không làm người ta buồn, mà làm người ta muốn sống chậm hơn.”
Cái lạnh và nỗi nhớ
Ông nói: “Ở đây, tôi bật máy sưởi, nhưng vẫn thấy lạnh. Không phải lạnh ngoài da, mà lạnh trong lòng.” Bà đáp: “Tôi cũng vậy. Mỗi lần gió thổi qua cửa sổ, tôi lại nhớ tiếng gió ở quê – nó không lạnh, mà nghe như tiếng gọi.”
Cái lạnh ở Úc làm người ta nhớ quê, nhưng cũng làm người ta yêu nơi mình đang sống. Adelaide và Sydney, hai thành phố cách nhau hơn một ngàn cây số, lại có chung một mùa đông – mùa của sự lặng lẽ, của những ký ức, và của những người Việt vẫn giữ hơi ấm trong tim.
Kết lại – một nỗi lạnh chung
Mùa đông năm nay ở Úc không khắc nghiệt, nhưng đủ để khiến người ta chậm lại. Ở Adelaide, ông vẫn đi bộ mỗi sáng, tay cầm ly cà phê nóng. Ở Sydney, bà vẫn ra biển, nhìn mặt nước xanh nhạt và cười. Hai người bạn, hai thành phố, hai kiểu lạnh – nhưng cùng một cảm xúc: nỗi buồn man mác của người xa quê, pha chút dí dỏm của người đã quen với xứ lạnh.
Ông nói: “Cái lạnh ở đây không có tiếng ve, không có mùi đất sau mưa, nhưng có ánh sáng dịu và có những người bạn như bà. Thế là đủ.” Bà cười: “Cái lạnh ở Úc không làm mình quên quê, mà làm mình nhớ quê hơn.”
Giữa mùa đông nước Úc, hai người Việt trung niên vẫn sống, vẫn cười, vẫn kể chuyện. Và trong từng hơi lạnh, có một chút ấm áp – của ký ức, của tình bạn, và của quê hương nằm đâu đó trong tim.
BBT Dân Việt News
Tài liệu tham khảo:
• Bureau of Meteorology (2026). Climate statistics for Australian locations: Adelaide.
• Australian Bureau of Statistics (2026). Sydney weather and seasonal averages.
• University of Melbourne (2025). Emotional adaptation and seasonal affect among tropical immigrants in Australia.
