Tôi qua Úc cũng hơn hai chục năm, tóc bạc gần hết, răng thì còn được phân nửa, nhưng trái tim thì vẫn còn nguyên cái kiểu lo xa của người Việt mình. Nhất là từ ngày có đứa cháu ngoại đầu lòng – thằng Tú – tôi thấy mình giống như cái camera an ninh 24/7: lúc nào cũng mở mắt coi nó ăn ngủ ra sao, học hành thế nào, có bị ai ăn hiếp không.