Đời sống
Tuổi thơ và chiều cao
Buổi sáng ở Sài Gòn, trời chưa kịp nắng mà tiếng xe đã rần rần ngoài hẻm. Tôi...
Khi một thế kỷ đời người vẫn còn… đang sống
TÌNH ĐỜI - Khi lòng tốt cũng có giới hạn
CHUYỆN ĐỜI - Cuộc tình ảo, bài học thật
Mẹ một đời cần mẫn, yêu thương và trung tín
Chọn và dùng nước rửa chén để được an toàn
TÌNH ĐỜI - Tình yêu lạc nhịp, gia đình tìm lại
CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời
TÌNH ĐỜI - Ngôi nhà hai triệu ba và những đêm dài thao thức
CHUYỆN ĐỜI - Bác sĩ và bóng đêm của “bùa mê” thời hiện đại
Tuổi già & Hội đoàn - Đừng sống một mình với chiếc ghế
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Khi một thế kỷ đời người vẫn còn… đang sống
Tỉ lệ những người chạm mốc 100 tuổi nhưng vẫn còn sống một cách bình thường - không nằm liệt, không lẫn nặng, không mắc các bệnh khiến họ mất khả năng nhận biết chung quanh - các cụ vẫn hiểu, vẫn nghe được và vẫn biết trả lời… đang tăng lên ở mọi quốc gia - từ Mỹ, Anh, Pháp đến Úc, Nhật Bản. Họ là nhóm mà Harvard và Oxford gọi là “robust centenarians”: những người đã đi qua một thế kỷ mà vẫn giữ được sự minh mẫn, sự độc lập và một chút tinh nghịch của tuổi già. Khoa học đã chuẩn bị rất kỹ cho hiện tượng này.
TÌNH ĐỜI - Khi lòng tốt cũng có giới hạn
Trong một quán cà phê nhỏ ở phía nam thành phố, Hạnh, 36 tuổi, ngồi đối diện Lan, 39 tuổi. Hai người phụ nữ Việt Nam đã sống ở Brisbane nhiều năm, đủ lâu để nói tiếng Anh không còn ngượng miệng, đủ lâu để biết chỗ nào mua rau Việt rẻ hơn, tiệm phở nào nước
dùng “có tình” hơn và đủ lâu để hiểu rằng ở xứ người, có một người bạn thật lòng đôi khi quý hơn cả một chiếc xe xịn.
CHUYỆN ĐỜI - Cuộc tình ảo, bài học thật
Tôi tên là Frank, cái tên Tây mà tôi mang từ ngày đặt chân đến Úc năm 1985. Người ta bảo tôi là “ông già Việt lai Úc”, còn tôi thì chỉ
tự nhận mình là một người đàn ông bình thường, đã đi qua gần hết cuộc đời bằng sự cần mẫn làm việc và một trái tim chung thủy dành cho vợ tôi – người đã rời xa tôi sau hơn bốn mươi năm chung sống.
TÌNH ĐỜI - Tình yêu lạc nhịp, gia đình tìm lại
Ngày còn đi học, Thụ và Đào là đôi bạn mà cả lớp đều ngầm hiểu “hai đứa này kiểu gì cũng thành một cặp”. Nhưng chính hai nhân vật chính lại giả vờ không biết. Đào thì hay cười, nụ cười cong cong như dấu hỏi. Thụ thì hiền, ít nói, nhưng mỗi lần Đào hỏi bài là mặt đỏ như trái gấc. Tình cảm tuổi trẻ cứ thế lớn lên như cây bàng sau sân trường: chẳng ai chăm mà vẫn xanh tốt.
CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời
Hôm nay, con ngồi xuống viết những dòng này vì tự nhiên thấy lòng mình nặng như có ai đặt một viên đá lên ngực. Không phải vì bài thi cuối kỳ, cũng không phải vì chuyện bạn bè. Mà vì… con thấy ba cô đơn quá. Cô đơn đến mức con – đứa con gái 18 tuổi – muốn ôm ba một cái thật chặt, như thể ôm cả những năm tháng ba đã chịu đựng một mình.
TÌNH ĐỜI - Ngôi nhà hai triệu ba và những đêm dài thao thức
Bà Tám năm nay bảy mươi lăm tuổi. Người nhỏ thó, tóc bạc như mây, dáng đi chậm nhưng mắt vẫn sáng như người còn giữ được một góc trời thanh thản trong lòng. Bà sống trong một căn nhà khang trang nằm ở vị trí “vàng”: gần trường học, gần shopping, gần bác sĩ,
gần trạm xe buýt, mà ga xe lửa thì chỉ cách chưa tới hai cây số.
CHUYỆN ĐỜI - Bác sĩ và bóng đêm của “bùa mê” thời hiện đại
Trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài, đôi khi có những câu chuyện nghe qua tưởng đùa, nhưng càng nghe càng thấy lạnh gáy.
Người ta vẫn bảo: “Thời buổi này còn ai tin bùa ngải”. Nhưng rồi, khi chứng kiến một người trí thức, bác sĩ hẳn hoi, bỗng trở nên đờ đẫn như mất hồn, người ta lại không biết phải giải thích bằng lý lẽ nào.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
