Đời sống
Khi hai người bạn cùng yêu một người
Người ta thường nói tình yêu có thể làm con người ta hạnh phúc. Nhưng cũng có khi,...
Uống thuốc trước hay sau ăn - chuyện nhỏ mà không nhỏ
Chuyến săn vợ và cơn bão Hạ Long
Khi tôi hiểu cha
Tiếng Gõ Nhỏ Trong Ngôi Nhà Rộng Ở Xứ Người
Chiếc đồng hồ của cha
Muốn Kiếm Tiền… Lậu Ở Úc
Góc khuất sau những trang sách quý
Tiện nghi đầy đủ, chỉ thiếu tấm lòng
Tuổi thơ và chiều cao
Khi một thế kỷ đời người vẫn còn… đang sống
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Chuyến săn vợ và cơn bão Hạ Long
Người ta vẫn thường nói vui rằng, ở một số vùng quê miền Tây, đàn ông Việt kiều về nước đôi khi được đón tiếp nồng hậu hơn… người thân. Không phải vì họ đẹp trai hơn, mà bởi hai chữ “Việt kiều” vẫn có một sức hấp dẫn đặc biệt. Nó gợi lên một cuộc sống ổn định, một tương lai ở nước ngoài và, với những phụ nữ đã bước qua tuổi xuân mà chuyện hôn nhân chưa trọn vẹn, đôi khi còn gợi cả một cơ hội làm lại cuộc đời.
Tiếng Gõ Nhỏ Trong Ngôi Nhà Rộng Ở Xứ Người
Buổi sáng ở Úc thường bắt đầu bằng một thứ yên tĩnh rất… Úc. Yên tĩnh đến mức ông Quân – người đàn ông Việt 73 tuổi mới sang đây được sáu năm – đôi khi phải đứng giữa phòng khách mà lắng tai, coi thử mình có còn nghe được tiếng gì của đời sống hay không. Căn nhà rộng của vợ chồng cậu con trai, sáng nào cũng trống trải như một sân ga không người.
Chiếc đồng hồ của cha
Buổi sáng hôm ấy, ông Lâm đi bộ chậm hơn thường lệ trên con đường nhỏ dẫn vào khu chợ người Việt ở Cabramatta. Không phải vì tuổi tác – ông mới ngoài năm mươi, thân hình vẫn rắn rỏi – mà vì từ ngày vợ mất, ông học cách bước chậm để tính toán từng khoản chi trong đầu: tiền điện, tiền nước, tiền học của con gái út đang học ở TAFE.
Góc khuất sau những trang sách quý
Người ta vẫn nói: đời sống đôi khi giống một cuốn tiểu thuyết – có chương buồn, chương vui, có nhân vật chính diện, phản diện, và có những khúc quanh bất ngờ khiến độc giả phải bật dậy, dụi mắt, tự hỏi: “Ủa, chuyện này thiệt hả?”. Câu chuyện của ông T, một giáo
chức 82 tuổi góa vợ, bắt đầu từ một tủ sách quý và kết thúc bằng một bài học mà ông nói “đáng giá hơn cả mấy chục ngàn đô mình đã mất”.
Tiện nghi đầy đủ, chỉ thiếu tấm lòng
Ngôi nhà bốn phòng ngủ của ông Bảy nằm ở một góc ngoại ô yên tĩnh, nơi gió chiều thổi qua những tán bạch đàn nghe như tiếng ai thở dài. Từ ngày bà Bảy mất, căn nhà rộng thênh thang ấy trở thành một khoảng trống mênh mông. Ông vẫn giữ nguyên đôi dép của bà dưới chân giường, vẫn để cái áo len bà hay mặc trong mùa đông treo sau cửa phòng tắm. Người ta nói thời gian sẽ làm nguôi ngoai, nhưng với ông Bảy, thời gian chỉ làm căn nhà rộng thêm, còn nỗi cô đơn thì chẳng hề nhỏ lại.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
