Đời sống
TÌNH ĐỜI - Cái giá phải trả cho chữ bất hiếu
Ở cái xóm nhỏ ven ngoại ô, nơi buổi chiều người ta còn nghe tiếng rao “bánh mì...
CHUYỆN ĐỜI - Một sự hiểu lầm… hối hận không kịp
Mái tóc Việt và 200 năm đổi thay
Tuổi 80 và chuyện đôi chân bỗng nhiên “phản chủ”
Đầm An Khê - giọt nước ngọt giữa miền cát mặn Sa Huỳnh
Giả dối và giả hình: 2 mặt nạ đời người
TÌNH ĐỜI - Nhờ oan hồn vợ vạch trần lòng dạ bạn “nối khố”
CHUYỆN ĐỜI - Danh tiếng chỉ là gió thoảng
Uống trà xanh mỗi ngày, lợi hay hại ?
Dạ cổ hoài lang: Bản nhạc sinh ra từ nỗi lòng, lớn lên thành huyền thoại
TÌNH ĐỜI - Bà Sáu và 50 lượng vàng giấu trong nệm
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Phải chăng tình ông cháu mỗi lúc một phai nhạt ?
Tôi năm nay đã bảy mươi lăm tuổi. Tính ra cũng hơn ba mươi năm rời quê hương, theo con cái sang Úc định cư. Đời người, càng lớn tuổi càng hay ngoái lại phía sau. Những ký ức cũ, tưởng đã ngủ yên, bỗng trở mình mỗi khi tôi nhìn thấy đám cháu nội ngoại của mình – những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở xứ sở này, nói tiếng Anh như gió, còn tiếng Việt thì lơ lớ như khách du lịch. Điều làm tôi day dứt nhất không phải chuyện ngôn ngữ, mà là cái tình ông cháu sao mà nhạt nhẽo quá. Nó không giống chút nào với những gì tôi từng có với ông bà mình, hay với chính các cháu ở Việt Nam ngày xưa.
Muốn “mất gốc”, Trời cũng không cho!
Dù một con người có thể thay đổi gần như toàn bộ vẻ ngoài và lối sống của mình, DNA vẫn giữ lại một lớp căn tính sâu nhất, không
thể xoá bỏ. Điều này tạo nên một nghịch lý thú vị: ta có thể rời xa truyền thống, văn hoá, ngôn ngữ, thậm chí cả cộng đồng gốc, nhưng không thể xoá sạch dấu vết sinh học về nơi mình đến. Bài viết dưới đây đi sâu vào câu hỏi: liệu một người có thể “bỏ nguồn gốc” hay chỉ có thể quên nó? Và xã hội có tôn quý người từ bỏ nguồn gốc của mình không?
Trẻ em và màn ảnh nhỏ
Có những buổi chiều tôi đứng trước cửa phòng con, nhìn khe sáng xanh hắt ra từ chiếc điện thoại nhỏ. Con tôi — mới mười bốn tuổi — đang cười khúc khích trước một đoạn video nào đó. Tiếng cười ấy làm tôi ấm lòng, nhưng ánh sáng xanh ấy lại khiến tôi lo lắng. Tôi biết con đang sống trong một thời đại khác hẳn thời của tôi: nơi game, phim, mạng xã hội không chỉ là giải trí mà còn là bạn bè, là sân chơi, là nơi con tìm thấy niềm vui và sự thuộc về.
Một so sánh căn bản: Tuổi già tại Úc và Mỹ
An sinh dành cho người cao tuổi ở Úc và Mỹ luôn phản ảnh hai triết lý khác nhau về vai trò của chính phủ, trách nhiệm cá nhân và cách xã hội nhìn nhận tuổi già. Khi đặt hai hệ thống cạnh nhau, ta thấy rõ những điểm tương đồng về mục tiêu – bảo đảm người cao tuổi có mức sống tối thiểu và được chăm sóc khi sức khỏe suy giảm – nhưng cách thực thi lại khác biệt sâu sắc, đặc biệt ở vấn đề tài sản, quyền thừa kế và việc chính phủ có quyền thu hồi chi phí chăm sóc hay không.
