Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ở cái xóm nhỏ ven ngoại ô, nơi buổi chiều người ta còn nghe tiếng rao “bánh mì nóng đây” và tiếng trẻ con chạy
giỡn, có một ông già tên Nhân. Người ta gọi ông là “ông Nhân hiền như đất”, mà thiệt, hiền đến mức ai nói gì cũng tin, ai nhờ gì cũng giúp, ai cười với ông là ông cười lại, ai khóc trước mặt ông là ông rối rít an ủi. Cái hiền đó, hồi trẻ là đức, về già lại thành… cái tội.
Ông Nhân làm kỹ sư hóa học từ năm hai mươi lăm tuổi. Cái nghề mà nghe tên thôi đã thấy mùi độc hại: thuốc sát trùng, thuốc diệt cỏ, thuốc gì cũng có chữ “diệt”. Vậy mà ông bám trụ suốt bốn mươi mấy năm, từ lúc tóc còn xanh đến khi bạc trắng như tro bếp. Nhờ vậy, khi về hưu ở tuổi sáu mươi bảy, ông lãnh lương hưu gấp ba lần trợ cấp tuổi già. Mấy ông bạn già nghe xong chỉ biết xuýt xoa: “Trời đất, ông này có số hưởng nghen!”
Ông hưởng thiệt. Một phần ba tiền hưu ông rút ra để dẫn bà nhà đi du lịch. Hai ông bà già mà đi đâu cũng tay trong tay, chụp hình cười tươi như đôi vợ chồng son. Hai phần ba còn lại ông nhận hàng tháng, sống thong dong, không cần xin trợ cấp, không lo thiếu trước hụt sau. Nhà cửa thì khang trang, con trai con gái đều có gia đình riêng. Cuộc đời coi như tròn trịa. Nhưng đời mà, tròn rồi cũng có lúc méo.
- Mất vợ - mất nửa bầu trời
Hai năm sau chuyến về quê, bà Nhân ngã bệnh. Căn bệnh đến nhanh như cơn mưa trái mùa, không kịp trở tay. Bà mất đúng tuổi bảy mươi. Ngày đưa bà đi, ông đứng lặng như tượng đá. Người ta nói ông khóc, nhưng không ai thấy giọt nước mắt nào. Chỉ thấy cái lưng ông còng xuống, như có ai đặt lên đó một tảng đá vô hình.
Từ ngày bà mất, ông sống như cái bóng. Cơm ăn không vô, áo quần mặc sao cũng được. Cái nhà rộng bỗng trở
thành cái vỏ rỗng. Buổi tối, ông ngồi trước hiên, nhìn cái ghế trống bên cạnh mà thở dài. Hàng xóm nhìn mà thương đứt ruột.
- Con trai về ở chung – và những toan tính bắt đầu
Thấy bố buồn, con trai ông đưa vợ con về ở chung, nói là “cho tiện chăm sóc bố”. Nghe thì cảm động, nhưng
hàng xóm lại xầm xì: “Chắc có chuyện chi đây.” Nhưng ông Nhân hiền, hiền đến mức người ta nói gì ông cũng tin. Con mình mà, sao lại nghi ngờ.
Nửa năm sau, đôi vợ chồng trẻ thông báo bán nhà riêng để lấy vốn mở tiệm chạp phô. Rồi xin ở luôn nhà ông cho “đỡ tốn kém”. Ông nghe mà lòng mềm như bánh flan. Con mình cực thì mình giúp, có gì đâu.
Thế là ông sang tên nhà cho con trai, nhẹ tênh như cho mượn cái áo cũ. Hàng xóm nhìn mà lắc đầu:
“Ông này hiền quá hóa dại rồi.”
- Những ngày bị coi như người thừa
Gần một năm sau, cô con dâu bắt đầu than phiền về “tật người già” của bố chồng. Nào là ông hay ho khan, nào là ông đi đứng chậm chạp, nào là ông làm lây bệnh cho tụi nhỏ. Cô ta nói với chồng bằng giọng thương hại pha chút khó chịu, nhưng khi quay sang ông thì lời lẽ lại nặng nhẹ, kiểu như ông là cái chướng ngại vật trong nhà.
Có bữa ông làm rơi cái chén, cô ta liếc xéo:
“Già rồi mà vụng về quá trời.”
Ông cúi xuống lượm mảnh vỡ, tay run run.
“Ba xin lỗi nghen.”
Câu xin lỗi đó, ông nói nhiều đến mức thành thói quen.
- Viện dưỡng lão – nơi ông tìm lại chút nhân gian
Đến lúc ông bị cảm cúm kéo dài, ho đến khản giọng, cô ta liền thúc ép chồng đưa ông vào viện dưỡng lão. “Cho bố nghỉ ngơi, chứ ở nhà lây bệnh cho tụi nhỏ thì sao.” Nghe thì hợp lý, nhưng cái ánh mắt cô ta nhìn ông thì lại nói điều ngược lại.
Một buổi sáng âm u, ông Nhân thu xếp vài bộ đồ, lặng lẽ vào viện dưỡng lão. Không trách móc, không giận hờn. Chỉ có cái dáng lưng hơi còng xuống thêm một chút, như gió đời thổi mạnh quá.
Ở viện dưỡng lão, ông gặp nhiều người già khác. Có người bị con bỏ rơi, có người tự nguyện vào vì không muốn làm phiền con cháu. Ông nghe chuyện đời họ mà thấy lòng mình nhẹ đi. Hóa ra mình không cô đơn trong nỗi cô đơn.
Ông kết bạn với bà Tư – một bà cụ hay kể chuyện thời trẻ đi bán chè dạo. Bà nói chuyện duyên đến mức ông
cười hoài. Mấy người chăm sóc ở viện cũng thương ông, vì ông hiền, ít đòi hỏi, ai nói gì cũng cảm ơn.
Có hôm, cô y tá trẻ hỏi:
“Ông có hối hận chuyện gì không?”
Ông cười buồn:
“Hối hận thì có… nhưng muộn rồi con.”
- Cái chết nhẹ như hơi thở – nhưng để lại tiếng nấc dài
Hai năm sau, ông qua đời ở tuổi bảy mươi lăm, cũng trong một cơn bệnh giống hệt vợ ông. Người ta bảo vợ chồng sống với nhau lâu thì cái chết cũng tìm đến theo một kiểu giống nhau. Nghe buồn nhưng cũng có chút gì
đó… nên thơ.
Ngày ông mất, bà Tư ngồi bên giường ông, nắm tay ông mà khóc:
“Ông đi trước, để tui lại đây mình ên sao được.”
Nhưng ông đi rồi, nhẹ như hơi thở cuối cùng.
- Lễ 49 ngày – và cú sốc như sét đánh
Sau lễ tang, đến lễ 49 ngày, gia đình tụ tập đông đủ. Ai cũng nghĩ sẽ đọc kinh, thắp nhang, rồi ăn bữa cơm tưởng niệm. Nhưng đời lại thích tạo cú xoay bất ngờ như phim truyền hình.
Một luật sư xuất hiện, tay cầm phong bì niêm phong. Ông ta công bố chúc thư của ông Nhân: hãng hóa học nơi
ông làm việc có đóng cho ông một khoản bảo hiểm nhân thọ trị giá 2 triệu đô, với điều kiện ông qua đời trước tuổi 80 và không do tai nạn hay tự tử.
Cả nhà im phăng phắc. Có người còn đánh rơi chén chè trôi nước. Nhưng cú sốc chưa dừng ở đó.
Ông Nhân đã viết chúc thư:
Một nửa số tiền để lại cho viện dưỡng lão nơi ông sống hai năm cuối đời.
Một nửa lập quỹ học bổng mang tên ông, cấp cho hai sinh viên ngành hóa học mỗi năm — một nam, một nữ.
Cô con dâu mặt tái mét như vừa nuốt phải cục nước đá. Con trai ông thì như người bị tát tỉnh. Còn cô con gái - người duy nhất không đòi hỏi gì từ ông - chỉ thở dài rồi trách anh mình:
“Anh gạt bố để lấy nhà, giờ mất luôn cả bạc triệu.”
Hai vợ chồng con trai cãi nhau chí chóe ngay trong lễ cúng. Người ta nhìn mà lắc đầu: “Cha chết chưa lạnh mà tụi nó đã cấu xé nhau.”
- Một bài học để đời
Câu chuyện kết thúc bằng một sự thật không ai muốn thừa nhận:
Ông Nhân không nghèo tiền, ông nghèo… con.
Những đứa con bất hiếu không phải vì chúng thiếu tiền, mà vì chúng thiếu cái mà ông đã có cả đời — lòng tử tế.
Người ta bảo: “Cha mẹ nuôi con biển hồ lai láng, con nuôi cha mẹ tính tháng tính ngày.”
Câu này nghe quen, nhưng mỗi lần chứng kiến chuyện như của ông Nhân, nó lại đau thêm một chút.
Ông Nhân ra đi lặng lẽ, nhưng cái quỹ học bổng mang tên ông sẽ giúp những đứa trẻ khác — những đứa không phải con ông — bước vào đời bằng tri thức và lòng biết ơn. Có khi đó lại là cách ông chọn để gieo lại điều tốt đẹp mà ông không nhận được từ chính gia đình mình.
Còn những đứa con bất hiếu kia, chúng mất nhiều hơn 2 triệu đô.
Chúng mất cơ hội được làm người tử tế. Và đó mới là cái giá đắt nhất.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
