Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Ngày đặt chân xuống sân bay Sydney, X. – chàng trai Việt, 24 tuổi, đã tốt nghiệp Cử nhân, nay được giúp đỡ sang Úc để trau giồi thêm Anh ngữ và bổ sung kiến thức chuyên ngành – đã từng tin rằng cuộc đời mình sắp bước sang một trang mới. Gia đình X. gom góp, vay mượn khắp nơi để đủ tiền cho cậu sang Úc học ngành quản trị kinh doanh. Trong mắt hàng xóm, X. là niềm tự hào của cả xóm nhỏ. Nhưng trong lòng X., thứ lấp lánh nhất không phải là ước mơ học hành, mà là viễn cảnh kiếm được thật nhiều tiền nơi đất khách.

   Ngay từ những ngày đầu, X. đã không mấy quan tâm đến việc học. Lịch học dày đặc, bài tập nhóm, deadline… tất cả chỉ khiến cậu cảm thấy phiền phức. X. nhanh chóng bị cuốn vào những câu chuyện về việc làm thêm lương cao, về những người “đi trước” kiếm được dăm trăm đô mỗi tuần. Cậu bắt đầu săn việc như thể đó mới là mục tiêu chính của chuyến đi du học.

   Những cuộc gặp gỡ có chủ đích X. không giỏi giao tiếp, nhưng lại rất nhanh nhạy trong việc nhận ra ai là người dễ tính, ai có thể trở thành “mỏ vàng”. Trong cộng đồng, luôn có những người hiền lành, sống tình cảm, sẵn sàng giúp đỡ đồng hương – du học sinh đồn với nhau rằng hãy tìm gặp người Tin Lành là “chắc ăn như bắp”. X. bắt đầu tiếp cận họ bằng sự lễ phép, bằng những câu chuyện về hoàn cảnh khó khăn của gia đình, về ước nguyện “chân chính” của mình.

 

Cậu kể rằng mình phải vừa học vừa làm để gửi tiền về nhà, rằng mỗi đồng kiếm được đều là mồ hôi nước mắt. Những người nghe câu chuyện ấy thường mềm lòng. Họ thấy ở X. hình ảnh của chính họ ngày mới sang: bỡ ngỡ, thiếu thốn, và đầy hy vọng.

   Rồi X. bắt đầu vay mượn. Ban đầu chỉ là vài ba chục đô “để xoay sở tạm”, sau đó là vài trăm đô, có khi gần ngàn “để đóng học phí gấp theo mỗi quý”. Mỗi lần vay, X. đều hứa sẽ trả ngay khi nhận được lương. Nhưng lương thì không bao giờ đủ, còn lời hứa thì cứ thế trôi đi.

 

Lời than khổ không dứt
   Khi bị hỏi về khoản nợ, X. luôn có sẵn một câu chuyện mới: mẹ ở quê bệnh, cha mất việc, ngân hàng thúc nợ,học phí của các em bên nhà… Cậu kể với giọng nghẹn ngào, đôi khi còn rơi nước mắt. Những người từng giúp X. lại tiếp tục mềm lòng, nghĩ rằng chỉ cần giúp thêm một lần nữa thôi.
   Nhưng sự thật là X. không dùng tiền để đóng học phí hay gửi về nhà. Cậu tiêu xài vào những thứ mà trước đây chưa bao giờ dám mơ: điện thoại mới, những buổi tụ tập ăn nhậu đã khẩu. Có tiền trong tay khiến X. quên mất lý do mình sang Úc.

  Trong khi đó, gia đình X. ở quê vẫn nai lưng trả nợ cho khoản chi phí xuất ngoại. Họ tin rằng con trai mình đang chăm chỉ học hành và làm việc. Họ không biết rằng X. đã vắng mặt tại giảng đường, tại phòng học nhóm, thậm chí có nguy cơ bị buộc thôi học.


   Vòng xoáy của sự dối trá
   Một khi đã bắt đầu nói dối, X. không thể dừng lại. Cậu phải tạo ra thêm nhiều câu chuyện để che đậy những lời nói trước đó. Cậu tránh mặt những người đã cho vay, không trả lời tin nhắn, không nghe điện thoại. Mỗi lần gặp ai đó quen biết, X. lại cảm thấy tim mình thắt lại, nhưng rồi cậu tự trấn an: “Chỉ cần qua được giai đoạn này, mọi thứ sẽ ổn.”
   Nhưng mọi thứ không ổn. Tin đồn về X. lan rộng trong số những người biết cậu ta. Những người từng giúp đỡ cậu bắt đầu chia sẻ câu chuyện của họ. Có người mất vài trăm, có người mất bạc ngàn. Tất cả đều chung một
cảm giác: bị lợi dụng. X. dần trở thành "một tên bịp" mà ai cũng cảnh giác. Không ai muốn cho cậu vay thêm, cũng không ai muốn tiếp xúc. Những cánh cửa từng mở ra với X. giờ đóng sập lại.

   Quyết định bỏ trốn
   Khi hàng chục người cho mượn tiền nhắn tin đòi tới tấp, X. biết rằng mình đã đến đường cùng. Cậu im thin thít đối với gia đình bên nhà. Thế nhưng, có người ở Sydney thương tình cho X. nên gọi báo cho bên đó biết liệu có lời gì khuyên dạy con chăng. Ôi thôi, cha của cậu ta nói rằng “Bây giờ con chúng tôi ở xa, chúng tôi không mần chi được”. Một lời nói làm mất cảm tình của mọi người đã lỡ giúp X. – không khác gì tát nước lạnh vào họ.

   Và rồi X. chọn cách dễ nhất: “lặn”. Cậu ta dọn khỏi phòng trọ trong đêm, bỏ lại những hóa đơn chưa trả, những tin nhắn đòi nợ chưa đọc, và cả những người từng tin tưởng mình. X. chuyển đến một vùng ngoại ô xa xôi, làm
việc chui trong một tiệm ăn nhỏ. Không giấy tờ, không tương lai, không danh phận.

Cậu sống như một cái bóng, tránh mọi liên lạc với người Việt. Mỗi khi nghe tiếng ai đó nói tiếng Việt ngoài đường, X. lại giật mình. Cậu sợ bị nhận ra, sợ bị hỏi về những khoản nợ mà cậu biết mình sẽ không bao giờ trả.

   Cái giá của sự chạy trốn
   Thời gian trôi qua, X. nhận ra rằng cuộc sống trốn chạy không hề dễ dàng. Cậu làm việc quần quật từ sáng đến khuya, lương thấp, điều kiện tồi tệ. Nhưng điều khiến X. mệt mỏi nhất không phải là công việc, mà là cảm giác
tội lỗi đeo bám.

   Mỗi đêm, khi nằm trên chiếc giường nệm cứng, X. nhớ đến cha mẹ ở quê. Họ vẫn tin rằng con trai mình đang học hành chăm chỉ. Họ vẫn cố gắng trả nợ cho khoản vay du học. X. biết rằng mình đã phản bội niềm tin ấy, nhưng cậu không đủ can đảm để nói thật. Cậu ta cũng nhớ đến những người từng giúp đỡ mình. Những gương mặt hiền lành, những lời khích lệ, những lần họ móc ví đưa tiền cho cậu mà không một chút nghi ngờ - thậm chí còn có người nấu cho X. từng bữa ăn ngon, hợp khẩu vị. X. biết rằng mình đã làm tổn thương họ, và có lẽ họ sẽ không bao giờ tha thứ.

   Một bài học đắt giá
   
Câu chuyện của X. không phải là duy nhất.Trong cộng đồng du học sinh, luôn có những người bị cuốn vào vòng xoáy kiếm tiền – phần đông không phải kiếm tiền bằng thời giờ được phép (mỗi du học sinh có thể đi làm 20 giờ một tuần) bằng sức lao động mà bằng “ngồi trong ca_si_no hoặc khuấy trên online” để kiếm tiền trong đen đỏ. Có người quay đầu trở lại việc học hành, có người sa ngã, và có người như X. – chọn cách chạy trốn.

   Nhưng dù kết cục thế nào, sự thật vẫn không thay đổi: du học không phải là con đường dễ dàng. Nó đòi hỏi trách nhiệm, kỷ luật, và sự trung thực – với bản thân và với những người đã đặt niềm tin vào mình.

   X. đã đánh mất tất cả chỉ vì những lựa chọn sai lầm. Cậu sang Úc với hy vọng đổi đời, nhưng cuối cùng lại tự đẩy mình vào ngõ cụt. Và điều đau đớn nhất là cậu biết rằng mọi chuyện đã có thể khác, nếu như ngày đầu tiên
đặt chân xuống sân bay, cậu chọn học hành thay vì săn việc, chọn nỗ lực thay vì dối trá, chọn đối mặt thay vì chạy trốn. Vì đồng tiền mà phá hủy một đời có thể tươi sáng. Tiếc thay! 

Dân Việt News