Cẩn thận giỏ hàng

 

 

Cho phép tôi được hỏi quý bà, quý ông có nghe kể về câu chuyện người đi shopping ở khu chợ Á châu tại Úc phải về tay không mặc dù đã tiêu gần hết tiền dự trù và có được một túi hàng hoặc xe đi chợ đầy ắp thực phẩm? Cá nhân tôi được kể cho nghe nhiều trường hợp như vậy nên phải viết ra đây để bà con mình cùng phòng tránh được cảnh “tức ứa gan”!

 

 

Hai tờ giấy 100 đô rơi trên mặt đất

 

Một ông nọ chờ bên ngoài cửa hàng bán trái cây lớn nhất trong khu shopping X để bà xã vào trong mua thêm ký trái nhãn da bò vì cuối tuần nhà có bạn ghé thăm. Bà cũng đã mua đầy ba túi thực phẩm giao cho ông đứng trông chừng vốn bà là người lựa hàng rất kỹ nên không thể nào mươi phút là xong. Ông muốn giữ thể diện “đàn ông” nên không muốn tay xách nách mang mà bỏ ba túi hàng xuống lề đường cạnh nơi ông đứng.

 

 

Để khỏi "thất lạc"... tôi phải ôm khư khư như thế này nè!

 

 

Ông ngoảnh cao mặt nhìn trời xanh biếc, một vài đám mây lướt qua. Ông mỉm cười sau một làn gió thổi. Ông giựt mình bừng tỉnh thì liền ngay đó có một người đàn ông mảnh khảnh tay đang mở ví da và rồi ông nhìn thoáng thấy có 2 tờ 100 đô rơi gần kề chân ông. Không suy nghĩ, ông vội cúi xuống lượm 2 tờ giấy bạc lớn nhất của Úc và nhìn lên thì người đàn ông kia mà tin chắc rằng vừa làm rớt tiền đã lách qua đám đồng và cách ông hơn 10 thước. Ông vội vàng chạy theo để gọi vói ông ta và trao lại tiền vừa lươm. Hắn chu4p lấy và chẳng một lời cảm ơn. Ông lắc đầu quay lại nơi để 3 túi thực phẩm. Hỡi ôi, chúng đã mọc cánh bay đi mất rồi.

 

 

Ông ơi, vào tiệm mà túi thực phẩm đểnhư vầy thì làm sao mà còn, hở ông?

 

 

Hỏi ra mới biết, khi ông vừa rảo bước để cố chạy theo trả lại tiền rơi cho khổ chủ (quên cầm 3 túi bịch thực phẩm), thì một người đứng cạnh đã nhanh tay túm cả ba bịch đi ngược chiều và biến mất.

 

 

1 troley đầy hàng mua từ siêu thị bị đẩy đi biệt

 

Một bà nọ có một xe đẩy (trolley) chứa đầy thực phẩm vừa từ siêu thị đẩy ra. Đẩy trolley trên lề đường tuy bằng phẳng nhưng không phải dễ vì chỉ được mươi bước bánh xe phía trước đã muốn quay ngang nên rất mệt “chiến đấu” với nó. Bà tắp lại một tiệm thịt mua một dây sườn gân, một thịt ba rọi vì hai thứ này siêu thị không sẵn có hoặc không ngon bằng. Bên trong tiệm thịt thì chật, tốt hơn phải để xe đẩy (chứa đầy hàng mua từ siêu thị) ở ngoài; bà nghĩ bụng chỉ dăm phút là ra ngay. Nhưng năm phút đã đủ giúp cho kẻ tham đẩy xe thực phẩm của bà đi biệt, Bà khách hàng thân thuộc của tiệm thịt chỉ còn biết ngửa mặt lên trời kêu than! Bà nhớ lại lúc mua xong muốn rời quày bán thịt cho lẹ thì dường như có ai che tầm nhìn của bà và làm chật lối đi, gây khó cho bà bước qua cửa. Bà đẩy xe thì khó, nhưng kẻ gian biết cách đẩy theo chiều ngang theo chiều ngang củ axe đẩy thay vì chiều dọc thì nhẹ nhàng.

 

 

 

Mải trò chuyện, túi xách đầy thực phẩm để cạnh chân cũng biến

 

Sự việc này thì rất thường xảy ra. Mẹ cùng con đi shopping. Mẹ nói con đứng ngoài coi chừng mấy túi thực phẩm. Con Ngoan ngoãn “da dạ, vâng vâng”. Mẹ yên bụng có con trông chừng nên nhẩn nha lựa trái cây ngon, rau tươi… có gì đâu phải vội. Con thấy mẹ bước vào hàng rau quả rồi thì lấy iPhone ra chơi game, cười hích hích… Chừng mẹ ra hỏi “Mấy túi đồ đâu rồi con?” mới hay nó đã êm ả bay lúc nào chẳng rõ. Chuyện này, thậm chí người lớn trông chừng cũng có khi mất nếu mải “Alô cùng bạn bè”.

 

 

Thời buổi gạo châu củi quế, lòng tham của con người cũng gia tăng theo, khiến một số ít tự đánh mất nhân cách kết hợp với nhau hoặc tự diễn một mình làm điều xấu, gây thiệt hại cho người khác.

 

Để tránh bực mình, mất của, tốn tiền… mỗi khi đi shopping nên cẩn thận… người ở đâu thì của ở đó, giữ cho kỹ bằng không có thể bị “thổ”. Ở đây chưa có trò rạch túi, móc bóp, giựt đồ nhưng những hình thức đơn cử trong bài viết này thì nhiều người đã chứng kiến hoặc chính là khổ chủ muốn nhắn gửi với bà con ta gôi là chút tình đồng hương đằm thắm.

 

 

Người Sydney