Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

 

Ngày rời quê, Khanh bế con bé ba tuổi trên tay, nhìn theo bóng chồng kéo chiếc vali cũ mà lòng vừa thương vừa lo. Thành phố trước mặt rộng lớn quá, còn họ thì nhỏ bé như hai hạt bụi bay theo gió. Nhưng Khanh vẫn tự nhủ: Chỉ cần có anh Hưởng và con bên cạnh, nghèo cũng được.


Căn phòng trọ đầu tiên của họ nhỏ đến mức mỗi lần Khanh xoay người là chạm vào tường. Nhưng tối đó, khi trải tấm chiếu mỏng, đặt con bé nằm xuống rồi quay sang nhìn chồng, cô vẫn cười:
“Vậy là có chỗ ngủ rồi anh ha. Mình ráng chút, rồi sẽ khá.”


Hưởng gật đầu, nhưng Khanh thấy trong mắt anh có một nỗi buồn sâu như đáy giếng. Cô biết anh tự trọng. Cô biết anh muốn lo cho vợ con. Và cô thương anh vì điều đó.


Khanh tốt nghiệp trung học, xin được chân phụ việc ở quán cơm tấm đầu hẻm. Ngày nào cũng mùi sườn nướng, mỡ hành, chén bát lách cách. Còn Hưởng, cử nhân quản trị kinh doanh, hồ sơ xin việc gửi đi nhiều đến mức anh thuộc lòng từng câu “Chúng tôi sẽ liên hệ lại khi có vị trí phù hợp”.
Rồi một hôm, điều kỳ diệu xảy ra.


Cuộc gặp gỡ định mệnh với bà Hằng
Công ty nhập cảng mỹ phẩm của bà Hằng nằm trong tòa nhà kính sáng loáng. Ngay từ lúc bước vào, Hưởng đã thấy mình như lạc vào thế giới khác: điều hòa mát lạnh, sàn bóng loáng, nhân viên ăn mặc như bước ra từ tạp chí thời trang.

Bà Hằng – giám đốc – xuất hiện với nụ cười sắc sảo và ánh mắt biết nhìn thấu người khác. Bà hỏi han đủ chuyện: quê quán, gia đình, vợ con, rồi bất ngờ khen Hưởng nói năng lưu loát, ngoại hình sáng sủa. Cuối buổi, bà nói nhẹ như không:
“Cậu thử việc sáu tuần nhé. Phụ tá trưởng phòng kinh doanh. Lương… 18 triệu một tháng.” Hưởng suýt đánh rơi cái bút.

Sáu tuần sau, bà Hằng chính thức tuyển dụng anh. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Hưởng không kịp mừng.


Ngày 27 Tết – ly rượu đổi đời
Hôm đó, công ty vắng hoe. Nhân viên đã về quê ăn Tết, chỉ còn vài người có gia đình cùng ở thành phố. Bà Hằng gọi Hưởng vào phòng giám đốc – nơi anh chưa từng đặt chân đến.

Bà Hằng gọi Hưởng vào phòng giám đốc. Căn phòng rộng, ánh đèn vàng ấm, hai ly rượu sóng sánh như hai vệt hoàng hôn bị giữ lại trong thủy tinh.

“Cậu làm tốt lắm,” bà nói, giọng nhẹ như gió. “Chị thưởng riêng cho cậu.”

Điện thoại rung. Hưởng mở ra. 10 tỷ.
Hưởng nuốt khan. Bà Hằng mỉm cười xem chuyện đó bình thường như mua ổ bánh mì.
“Chị thưởng quà Tết cho cậu đó.”


Khi niềm vui quá lớn trở thành nỗi nghi ngờ
Về nhà, Hưởng kể lại. Khanh đang rửa rau mà đánh rơi cả cái rổ.
“Anh nói thiệt hả? Mười tỷ? Lỡ bà bấm thừa mấy số không thì sao? Trời ơi, trả lại đi anh!”

Nhưng bà Hằng khẳng định không nhầm. Bà còn nói muốn gia đình Hưởng có nhà, có xe, sống cho xứng với vị trí công việc – vì anh sẽ phải gặp đối tác, luật sư, ký hợp đồng.

Vậy là họ mua xe hơi. Rồi tậu căn nhà nhìn ra mặt hồ, sáng sớm chim hót líu lo, chiều gió thổi mát rượi. Khanh đi
làm về không còn mùi khói bếp bám vào tóc. Con bé có phòng riêng, có giường công chúa, có cả tủ đồ chơi mà trước đây chỉ dám nhìn qua cửa kính siêu thị.

Cuộc sống như bước sang trang mới. Công ty con – món quà hay cái bẫy? Bà Hằng ngày càng tin tưởng Hưởng.
Bà giao anh gặp đối tác, làm việc với luật sư, ký tá hợp đồng. Rồi một hôm, bà mở hẳn một công ty con và để Hưởng đứng tên giám đốc.

Giấy tờ đã chuẩn bị sẵn. Luật sư quen thuộc đưa từng trang, chỉ chỗ nào ký. Trước mặt toàn người thân tín của bà Hằng, Hưởng chẳng mảy may nghi ngờ.

Văn phòng công ty mới nằm trong khu thương mại sang trọng. Nhưng lạ một điều: bà Hằng không tuyển thêm nhân viên. Mọi việc đều được bà chỉ đạo qua điện thoại.

Hưởng nghĩ: Chắc công ty mới, chưa cần nhiều người. Anh vẫn tin. Tin tuyệt đối.


Đêm định mệnh – tiếng chuông cổng như xé toạc giấc mơ
Hôm đó, cả nhà đang ăn tối. Khanh nhờ chị bếp nấu mấy món ngon để mừng năm mới. Con bé cười khanh khách, miệng dính đầy nước sốt.

Bỗng reng reng reng – chuông cổng vang lên dồn dập. Ba người cảnh sát bước vào, nghiêm nghị. Một người đưa tờ giấy:
“Mời anh Hưởng sáng mai lên văn phòng để làm việc.” Khanh tái mặt. Hưởng đứng không vững.


Sự thật trần trụi
Tại cơ quan điều tra, mọi thứ được phơi bày:
• Công ty đứng tên Hưởng đã ký nhiều hợp đồng, nhận tiền nhưng không giao hàng.
• Hàng mỹ phẩm nhập từ nước ngoài về nhưng chưa thanh toán hóa đơn.
• Ngân hàng đang đòi khoản nợ 50 tỷ, tiền lãi tháng thứ hai, thứ ba chưa trả.
• Bà Hằng… đã đóng cửa công ty mẹ và biến mất.

Tất cả giấy tờ, chữ ký, giao dịch đều mang tên Hưởng – giám đốc hợp pháp. Anh trở thành người chịu trách nhiệm trước pháp luật.

Nhà bị siết nợ. Xe bị thu hồi. Khanh ôm con đứng giữa sân, gió thổi lạnh buốt. Còn Hưởng… vào tù.


Bài học đắt giá
Người ta nói “tiền tỷ nào dễ ai cho không”. Hưởng hiểu điều đó quá muộn. Anh nhớ lại ly rượu thơm nức mũi hôm 27 Tết. Nhớ nụ cười quá thân thiện. Nhớ những lời khen ngọt như đường. Tất cả đều là chiếc bẫy được bọc bằng sự tử tế giả tạo.


Lòng tham không phải lúc nào cũng là ham muốn giàu sang. Đôi khi, nó chỉ là mong muốn đổi đời quá nhanh, quá dễ, đến mức che mờ lý trí. Khanh từng nói: “Em chỉ cần nhà nhỏ, bữa cơm đạm bạc, miễn là mình sống ngay thẳng.” Nhưng Hưởng đã không nghe.


Giờ đây, anh chỉ còn lại hai bàn tay trắng và một bài học khắc vào tim: Không có bữa ăn nào miễn phí. Không có sự ưu ái nào vô điều kiện.

Và không có thành công nào đến từ việc ký vào những tờ giấy mà mình không nhìn cho thấu hoặc không hiểu.


Dấu lửng và câu hỏi mang theo suốt đời người
Một buổi chiều, luật sư chỉ định đến gặp Khanh. Ông nói có manh mối mới. Có thể bà Hằng chưa đi xa. Có thể còn cơ hội minh oan.

Khanh nghe mà tim đập mạnh. Nhưng cô không dám hy vọng nhiều. Hy vọng nhiều thì đau nhiều. Tối đó, cô ngồi bên cửa sổ căn phòng trọ mới – nhỏ, nóng, và nghèo như ngày đầu họ lên thành phố. Con bé ngủ bên cạnh, ôm con gấu bông cũ.

Khanh nhìn ra ngoài, nơi ánh đèn đường vàng vọt hắt lên những vệt mưa mỏng.


Cô tự hỏi:
Nếu ngày đó mình kiên quyết hơn, liệu đời có khác?
Nếu mình giữ chồng lại, liệu anh có tránh được bẫy?
Nếu mình nghèo mà bình yên, có phải tốt hơn không?

Không ai trả lời.


Chỉ có tiếng mưa rơi, nhẹ như tiếng thở dài của một người đàn bà không tham lam, chỉ muốn sống tử tế, nhưng lại bị cuốn vào vòng xoáy của lòng tham người khác.


Và câu chuyện của Khanh dừng lại ở đó – không phải vì hết, mà vì đời người đôi khi không có dấu chấm. Chỉ có những dấu lửng… để người ta tự đi tiếp.

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)