Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, không liên quan tới bất cứ cá nhân nào trong đời thật.

 

Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

 

Tôi tên là Frank, cái tên Tây mà tôi mang từ ngày đặt chân đến Úc năm 1985. Người ta bảo tôi là “ông già Việt lai Úc”, còn tôi thì chỉ tự nhận mình là một người đàn ông bình thường, đã đi qua gần hết cuộc đời bằng sự cần mẫn làm việc và một trái tim chung thủy dành cho vợ tôi – người đã rời xa tôi sau hơn bốn mươi năm chung sống.


Từ ngày bà mất, căn nhà vốn ấm áp bỗng trở thành một khoảng trống lạnh lẽo. Tôi vẫn giữ nguyên chiếc ghế bà hay ngồi, vẫn để đôi dép của bà ngay cửa, như thể bà chỉ mới đi đâu đó một chút rồi sẽ quay về. Cái thói quen ấy, người ngoài nhìn vào bảo tôi “đa cảm”, nhưng với tôi, đó là cách duy nhất để chịu đựng nỗi mất mát.


Nhưng người đã đi là đi mãi. Còn tôi thì ở lại với một nỗi cô đơn không có hình thù, nhưng lại có sức nặng
ghê gớm.


Buổi sáng, tôi pha một bình trà, nhưng chỉ uống một mình. Buổi tối, tôi bật TV, nhưng không ai ngồi cạnh để bình luận mấy tin tức thời sự. Tôi đi ngủ, nhưng chiếc giường rộng quá, lạnh quá. Người ta nói đàn ông già
thường mạnh mẽ, nhưng thật ra chúng tôi yếu mềm hơn bất cứ ai. Khi bạn mất đi người đã cùng mình đi qua cả đời, bạn không chỉ mất một người vợ – bạn mất luôn một phần chính mình.


Có những đêm tôi nằm nghe tiếng gió thổi qua cửa sổ, tiếng lá cây xào xạc ngoài sân, tiếng đồng hồ treo tường tích tắc… Những âm thanh tưởng chừng bình thường ấy lại trở thành những nhát dao cắt vào nỗi trống trải. Tôi thèm một giọng nói quen thuộc, thèm một câu “ông ngủ chưa?”, thèm một bàn tay đặt lên vai
mình. Nhưng tất cả chỉ còn trong ký ức.


Trong những tháng ngày trống trải ấy, tôi mở Facebook. Tôi chỉ muốn tìm ai đó nói chuyện, cho đỡ buồn. Và
rồi tôi gặp Michelle.


Michelle – người đàn bà của những lời thì thầm ngọt như đường Michelle xuất hiện như một ánh đèn nhỏ trong căn phòng tối của tôi. Bà nói bà sống ở Mỹ, một mình, không chồng, không con. Bà nhỏ hơn tôi ba
mươi tuổi, nhưng lại nói chuyện với tôi bằng giọng dịu dàng, bằng những câu mà tôi đã lâu lắm rồi không nghe ai nói:

“Honey, em thương anh lắm.” “Anh là người đàn ông tốt nhất em từng gặp.” “Nếu em ở gần, em sẽ nấu cho anh món anh thích.”


Những câu nói ấy, với người trẻ, có thể chỉ là trò đùa. Nhưng với một ông già vừa mất vợ như tôi, nó giống như một bàn tay đặt lên vai mình, nhẹ nhàng mà ấm áp. Tôi thấy mình được cần đến. Tôi thấy mình còn giá trị. Tôi thấy trái tim già nua của mình… sống lại.


Michelle nói chuyện khéo đến mức tôi không chỉ tin, mà còn thương. Tôi thương cái cảnh bà sống một mình,
thương những câu bà kể về tuổi thơ khó khăn, thương cả những giọt nước mắt bà gửi qua video call. Giờ nghĩ lại, tôi không biết những giọt nước mắt ấy có thật hay không. Nhưng lúc đó, tôi tin tất cả.


Có lần, bà nói: “Honey, em sợ già một mình lắm. Em chỉ mong có người đàn ông tử tế như anh bên cạnh.”


Câu nói ấy như một nhát kéo cắt vào nỗi sợ thầm kín của tôi: sợ già một mình, sợ chết một mình, sợ không ai nhớ đến mình. Tôi bắt đầu tin rằng, có lẽ trời thương, cho tôi một cơ hội yêu lần cuối.


MIỆNG LƯỠI KẺ LỪA ĐẢO – VÀ SỰ CẢ TIN CỦA ÔNG CÔ ĐƠN

Michelle không bao giờ xin tiền ngay. Bà gieo từng chút một: Một lời yêu. Một câu cảm ơn. Một lời hứa hẹn. Một hình ảnh dễ thương. Một giọng nói ngọt như đường.

Kẻ lừa đảo chuyên nghiệp không cần vũ khí. Họ chỉ cần hiểu tâm lý nạn nhân. Mà tâm lý của một ông già
cô đơn thì dễ đoán lắm: chỉ cần cho họ cảm giác được yêu, họ sẽ mở lòng. Mà khi lòng mở, ví cũng mở theo.

Michelle dùng những mánh khóe quen thuộc của giới bịp bợm quốc tế:
• Tạo một nhân vật lý tưởng: đẹp, trẻ, cô đơn, cần tình yêu.

• Gửi hình ảnh lấy từ đâu đó trên mạng, luôn tươi cười, dịu dàng.

• Gọi video nhưng luôn trong phòng tối, hoặc chỉ cho thấy nửa khuôn mặt, viện cớ “camera hư”, “ánh sáng kém”.

• Kể chuyện đời bi thương: tuổi thơ nghèo, cha mẹ mất sớm, bị người đời phụ bạc.

• Hứa hẹn tương lai tươi đẹp: sang Úc sống với tôi, chăm sóc tôi, nấu ăn cho tôi, cùng tôi đi dạo công viên.

Tôi gửi quà. Tôi gửi thẻ trả trước. Tôi gửi tiền làm hộ chiếu, visa, khám sức khỏe, vé máy bay. Tôi gửi cả niềm tin mà tôi đã dành dụm suốt đời.

Khi bà nói đau lưng phải vào bệnh viện, tôi lại gửi thêm. Tôi thương cái lưng đau của bà như thương chính
mình. Tôi thương đến mức không còn phân biệt được thật – giả.

Ba năm trôi qua. Ba năm tôi sống bằng những lời hứa rằng bà sẽ sang Úc, rằng chúng tôi sẽ sống chung,
rằng bà sẽ chăm sóc tôi. Nhưng bà không bao giờ đến. Bà chỉ đến… trong những tin nhắn xin tiền. Món nợ ngân hàng của tôi lên tới gần 500 ngàn đô!


CĂN NHÀ MẤT – BÀI HỌC CÒN

Vì không có khả năng trả vốn lẫn lời, ngân hàng tịch biên căn nhà, tôi đứng nhìn mà lòng như bị ai bóp nghẹt. Căn nhà ấy là cả đời tôi dành dụm. Là nơi tôi và vợ từng sống. Là nơi tôi từng nghĩ sẽ nhắm mắt xuôi
tay. Giờ nó bị đem ra đấu giá, còn tôi thì dọn vào một phòng nhỏ trong boarding house.

Tôi nhìn nhân viên vận tải gom đồ đạc của mình – từng món đồ gắn với ký ức – mà lòng đau như cắt. Tôi tiu
nghỉu đứng bên lề, như một người khách lạ nhìn cuộc đời mình bị thu gọn lại trong vài thùng carton.

Đêm đầu tiên trong phòng mới, tôi nằm trên chiếc giường đơn, nhìn trần nhà lạ hoắc, nghe tiếng người lạ
nói chuyện ngoài hành lang. Tôi chợt hiểu: không phải chỉ căn nhà bị tịch biên, mà cả sự ngây thơ cuối đời của tôi cũng đã bị tịch biên theo.

Tôi mất nhà. Mất tiền. Mất sự tự tin. Nhưng tôi không muốn mất thêm những người già khác vào tay những
kẻ như Michelle.


TÂM LÝ KẺ LỪA VÀ YẾU MỀM CỦA NẠN NHÂN

Michelle – hay bất cứ ai đứng sau cái tên ấy – là một tay bịp cao đẳng. Họ hiểu rõ cách đánh vào nỗi cô đơn
của người già:
• Đánh vào sự thiếu hơi ấm.

• Đánh vào nỗi nhớ người đã khuất.

• Đánh vào mong muốn được yêu lần cuối trong đời.

Những kẻ như Michelle không yêu ai cả. Họ yêu tiền. Họ yêu sự dễ tin của nạn nhân. Họ yêu cảm giác điều
khiển người khác bằng những lời đường mật.

Còn chúng tôi – những người già – đôi khi chỉ cần một câu hỏi thăm, một tin nhắn, một giọng nói dịu dàng là
đủ để mở lòng. Nay tôi hiểu: mở lòng không có nghĩa là mở ví. Mở lòng không có nghĩa là đánh mất lý trí.


TRIẾT LÝ CUỐI ĐỜI SAU KHI BỊ LỪA

Tôi hiểu rằng: Cô đơn là một cánh cửa rất dễ mở nhầm. Và những kẻ như Michelle luôn đứng sẵn bên ngoài, chờ bạn mở cửa.

Tôi kể câu chuyện này không phải để than thở. Tôi kể để cảnh báo. Để những người già như tôi – những
người đang thèm một tiếng gọi thân thương – biết rằng tình yêu thật không bao giờ cần tiền để chứng minh. Còn tình yêu ảo thì chỉ sống bằng tiền.

Nếu bạn đang cô đơn, hãy tìm người để trò chuyện. Nhưng đừng gửi tiền. Đừng tin vào những lời yêu quá nhanh. Đừng để nỗi trống vắng dẫn bạn vào tay kẻ xấu.

Tôi đã trả giá bằng ngôi nhà yêu quý của mình. Mong rằng bạn không phải trả giá như tôi.

R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)