
Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, không liên quan tới bất cứ cá nhân nào trong đời thật.
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ngôi nhà bốn phòng ngủ của ông Bảy nằm ở một góc ngoại ô yên tĩnh, nơi gió chiều thổi qua những tán
bạch đàn nghe như tiếng ai thở dài. Từ ngày bà Bảy mất, căn nhà rộng thênh thang ấy trở thành một khoảng trống mênh mông. Ông vẫn giữ nguyên đôi dép của bà dưới chân giường, vẫn để cái áo len bà hay mặc trong mùa đông treo sau cửa phòng tắm. Người ta nói thời gian sẽ làm nguôi ngoai, nhưng với ông Bảy, thời gian chỉ làm căn nhà rộng thêm, còn nỗi cô đơn thì chẳng hề nhỏ lại.
Ba người con của ông — Hưng, Loan và Hưởng — đều thương cha theo cách riêng của mình. Cách thương của người Việt sống lâu ở Úc: thực tế, tiện lợi, nhanh gọn, và đôi khi… hơi quá “hi-tech”.
Những cuộc gọi cho có
Hưng, con trai trưởng, ở cùng thành phố với cha nhưng mỗi lần chạy xe đến thăm là phải vượt qua một trận
“traffic jam” dài như sợi mì Ý. Lúc đầu, vợ chồng Hưng gọi FaceTime cho cha mỗi ngày. Màn hình sáng lên,
gương mặt ông Bảy hiện ra, phía sau là cái ghế bành cũ của bà. Hưng hỏi: - Cha khỏe không? Ông cười: - Khỏe.
Nhưng sau vài tuần, những cuộc gọi thưa dần. Khi gọi, Hưng thường vừa nói chuyện vừa liếc sang màn hình laptop, tay gõ gõ bàn phím. Ông Bảy nhìn thấy hết. Ông nghĩ thầm: “Nó gọi cho có, chứ đâu phải gọi vì nhớ.”
Có hôm, Hưng gọi lúc ông đang ăn cơm. Ông chưa kịp nuốt miếng cá thì Hưng đã nói: - Cha ăn uống đầy đủ nha, con phải vô họp rồi.
Cuộc gọi kết thúc nhanh như một cái chớp mắt. Ông Bảy ngồi nhìn cái điện thoại, thở dài. “Nó thương mình
kiểu gì mà vội vàng như đưa thư tốc hành vậy trời.”
Thức ăn giao đến quá thừa
Cô Loan, con gái giữa, ở tận tiểu bang phía Bắc. Loan thương cha bằng cách… đặt hàng online. Cứ vài ngày, chuông cửa lại reo, người giao hàng lại mang đến một túi đồ đầy ắp: trái cây, thịt cá, bánh mì, sữa, nước mắm, thậm chí có lần còn có cả… một cái nồi áp suất mới tinh.
Ông Bảy nhìn túi đồ, lắc đầu: - Trời đất, ăn gì mà nhiều dữ vậy.
Có hôm, Loan đặt nguyên một thùng táo. Ông ăn được ba trái thì ngán. Táo còn lại nằm buồn trên bàn, như những nhân chứng của sự chăm sóc… quá tay.
Ông nghĩ: “Nó thương mình mà không biết mình ăn ít lắm. Mình già rồi, đâu phải cái máy tiêu hóa không biết mệt.”
Thức ăn nhiều đến mức ông thấy mình như cái kho dự trữ của siêu thị. Nhưng điều làm ông buồn nhất không phải là sự dư thừa, mà là sự vắng mặt. Thức ăn đến đều đặn, nhưng người gửi thì không đến.
Camera theo dõi - tiện nghi hay nhà tù?
Còn cậu út Hưởng thì thương cha bằng cách… lắp camera. Một cái ngoài sân, một cái trong phòng khách,
một cái ngay cửa sau, và một cái - ông Bảy giận nhất - ngay hành lang gần phòng ngủ.
- Để tụi con theo dõi cho an toàn, cha à. - Theo dõi? - ông nhíu mày - Cha già chứ đâu phải tù nhân.
Camera sáng đèn xanh mỗi khi ông đi ngang. Ông cảm giác như có ai đang nhìn mình từ một thế giới vô hình. Ông bực bội, lấy khăn che camera, rồi cuốn dây lại như cuốn một con rắn đáng ghét.
Ông nói một mình: - Tụi nó thương mình mà làm như mình sắp gây án vậy.
Cảm giác bị giám sát khiến ông mất tự do. Ông không dám đi lại nhiều, không dám mở cửa sau hóng gió,
thậm chí không dám ngồi lâu ở phòng khách vì sợ “đứa nào đó đang coi”.
Stress tăng dần. Huyết áp cũng tăng theo. Ông biết chứ. Nhưng ông không nói. Vì nói ra, tụi nhỏ lại bảo: - Cha đừng lo, tụi con làm vậy là tốt cho cha mà.
Tốt thì tốt, nhưng sao lòng ông lạnh quá.
Cô đơn giữa tiện nghi
Ông Bảy có đủ thứ: điện thoại thông minh, thức ăn giao tận nhà, camera an ninh, máy sưởi tự động, thậm chí có cả robot hút bụi mà Hưởng tặng. Nhưng ông vẫn thấy mình sống trong một sa mạc - nơi mọi thứ đều có, chỉ thiếu con người.
Ông nhớ những ngày xưa, khi bà Bảy còn sống. Bà hay pha cho ông ly trà nóng, ngồi cạnh ông xem TV, đôi khi cằn nhằn chuyện ông quên tắt bếp. Những điều nhỏ nhặt ấy, giờ ông thèm đến cháy lòng.
Ông nói thầm: - Người già đâu cần nhiều. Chỉ cần ai đó ngồi cạnh mình thôi.
Nhưng ba người con đều bận. Bận đến mức không ai nhận ra cha mình đang dần thu mình lại, như một cái
bóng mờ trong căn nhà rộng.
Ngày định mệnh
Một sáng mùa đông, trời lạnh đến mức hơi thở hóa thành khói trắng. Ông Bảy thức dậy, thấy đầu hơi choáng. Ông định bước vào phòng tắm thì chân bỗng mềm nhũn, người đổ xuống nền gạch lạnh buốt.
Ông cố với tay tìm điện thoại, nhưng nó nằm trong ngăn kéo - nơi ông đã giấu nó để khỏi phải nghe những cuộc gọi “cho có”.
Camera thì bị ông che lại. Chuông cửa không ai bấm. Thức ăn giao đến hôm qua vẫn còn nguyên trên bàn.
Cả ba người con đều nghĩ cha mình đang sống ổn, vì hệ thống “chăm sóc từ xa” vẫn chạy đều. Không ai biết ông đang nằm đó, một mình, trong căn nhà rộng thênh thang.
Một ngày trôi qua.
Bà hàng xóm - người vẫn thấy ông ra tưới cây mỗi sáng - hôm nay không thấy ông. Bà gọi sang, không ai trả lời. Bà lo lắng, chạy qua gõ cửa. Vẫn im lặng. Bà hô hoán, gọi cảnh sát.
Khi cảnh sát phá cửa bước vào, họ thấy ông Bảy nằm bất động cạnh phòng tắm. Gương mặt ông bình thản
như đang ngủ, nhưng giấc ngủ này không còn đường quay lại.
Những đứa con đứng trước sự thật
Tin báo đến ba người con. Hưng chết lặng, Loan òa khóc qua điện thoại, Hưởng đứng không vững. Họ bay đến, lái xe đến, chạy đến - nhanh hơn bất cứ lần nào trước đó. Nhưng tất cả đều muộn.
Trong buổi tang lễ, họ đứng cạnh nhau, mắt đỏ hoe. Họ thương cha thật lòng. Không ai phủ nhận điều đó.
Nhưng tình thương của họ giống như những món đồ được đặt hàng online: đầy đủ, tiện lợi, nhanh chóng, nhưng thiếu hơi ấm của bàn tay người trao.
Họ đã cung cấp cho cha mọi thứ - trừ sự hiện diện. Họ đã chăm cha bằng công nghệ - nhưng quên chăm
bằng trái tim. Họ đã lo cho cha đủ tiện nghi - nhưng thiếu một câu hỏi giản dị: “Cha có buồn không?”
Bài học của những tiện nghi biết lạnh
Sau tang lễ, Hưởng tháo hết camera, Loan ngừng đặt hàng, Hưng mở ngăn kéo lấy chiếc điện thoại của cha ra. Màn hình vẫn hiện những cuộc gọi nhỡ - những cuộc gọi mà ông đã không muốn nghe, vì ông biết đó chỉ
là những cuộc gọi “cho xong”, không phải những cuộc gọi “vì nhớ”.
Họ đứng trong căn nhà trống, nhìn chiếc ghế bành của bà Bảy, nhìn đôi dép cũ, nhìn khoảng trống nơi cha
từng ngồi. Lần đầu tiên, họ cảm nhận rõ ràng sự im lặng của ngôi nhà - thứ im lặng mà cha họ đã sống cùng suốt ba năm.
Loan bật khóc: - Tụi con lo cho cha đủ thứ… mà sao lại thiếu cái quan trọng nhất vậy?
Không ai trả lời. Vì câu trả lời nằm ngay trong sự thật đau lòng: Họ đã chăm cha bằng những thứ thay thế
cho tình thương. Nhưng không có thứ gì thay thế được một bàn tay nắm lấy bàn tay.
Công nghệ có thể mang đến hình ảnh, âm thanh, tiện nghi. Nhưng chỉ có con người mới mang đến hơi ấm.
Và đôi khi, chỉ một buổi chiều ngồi cạnh cha, nghe ông kể chuyện cũ, lại quý hơn mọi camera, mọi đơn hàng, mọi cuộc gọi video.
Bởi vì, cuối cùng, điều một người già cần nhất không phải là sự chăm sóc hoàn hảo. Mà là một tấm lòng
không vắng mặt.
R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)
