Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, không liên quan tới bất cứ cá nhân nào trong đời thật.

Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Người ta vẫn thường nói vui rằng, ở một số vùng quê miền Tây, đàn ông Việt kiều về nước đôi khi được đón tiếp nồng hậu hơn… người thân.
Không phải vì họ đẹp trai hơn, mà bởi hai chữ “Việt kiều” vẫn có một sức hấp dẫn đặc biệt. Nó gợi lên một cuộc sống ổn định, một tương lai ở nước ngoài và, với những phụ nữ đã bước qua tuổi xuân mà chuyện hôn nhân chưa trọn vẹn, đôi khi còn gợi cả một cơ hội làm lại cuộc đời.
Tuyến, một người đàn ông ngoài bốn mươi sống ở Úc, hiểu rất rõ điều ấy.
Và đáng tiếc, anh ta khôngtrở về Việt Nam để tìm một người cùng mình xây dựng gia đình. Anh về để… “săn”.
Trong đầu Tuyến, chuyến về nước lần ấy giống như một cuộc thử nghiệm. Anh nghe bạn bè kể rằng nhiều phụ nữ miền Tây thích đàn ông Việt kiều, nhất là những người đã lỡ dở hoặc quá tuổi kết hôn. Tuyến tin rằng chỉ cần có chút ngoại hình, ăn mặc lịch sự, nói chuyện có duyên và nhấn mạnh vài lần hai chữ “nước
Úc”, anh có thể dễ dàng khiến người ta xiêu lòng.
Anh đã không lầm. Chỉ có điều, anh không ngờ rằng mình sẽ gặp phải một bài học nhớ đời.
Những lời hứa giống nhau
Người đầu tiên Tuyến gặp là Hạnh, một phụ nữ ngoài ba mươi ở Vĩnh Long.
Qua người quen giới thiệu, hai người bắt đầu trò chuyện. Tuyến không tấn công dồn dập. Anh ta rất biết cách tạo cảm giác an toàn.
Anh hỏi về công việc, gia đình, cuộc sống của Hạnh. Anh kể về những năm tháng xa quê, những buổi tối trở về căn nhà vắng người và mong muốn có một người vợ Việt Nam để cùng chia sẻ tuổi già.
“Anh không cần người đẹp,” Tuyến nói. “Anh chỉ cần người biết thương nhau và sống thật lòng.”
Một câu nói chẳng có gì đặc biệt. Nhưng khi nghe đúng lúc, nó có thể khiến một người phụ nữ đang cô đơn
thấy lòng mình ấm lại.
Tuyến còn rất khéo ở chỗ không hứa ngay. Anh để vài ngày. Rồi nhắn:
“Anh cảm thấy em là người có thể cùng anh xây dựng gia đình.”
Hạnh bắt đầu hy vọng.
Và khi cô hỏi chuyện tương lai, Tuyến chỉ nhẹ nhàng đáp:
“Nếu hai đứa hợp nhau, chuyện thủ tục sang Úc để anh lo.”
Thế là đủ.
Từ Vĩnh Long, Tuyến xuống Cà Mau. Ở đây, anh gặp Mai.
Với Mai, câu chuyện lại bắt đầu gần như y hệt.
Tuyến vẫn là người đàn ông cô đơn ở Úc, vẫn muốn tìm một người phụ nữ Việt Nam biết vun vén gia đình, vẫn nói mình không quan trọng tuổi tác hay nhan sắc. Và vẫn là câu:
“Anh nghiêm túc. Nếu em đồng ý, anh sẽ lo cho em sang Úc.”
Mai tin. Có lẽ cô không phải người nhẹ dạ. Chỉ là cô không có lý do để nghĩ rằng một người đàn ông đang ngồi trước mặt mình lại có thể nói cùng một câu ấy với một người phụ nữ khác.
Người thứ ba
Tại một tỉnh khác, Tuyến gặp Thủy.
Thủy khá giả hơn hai người kia. Gia đình làm ăn ổn định, bản thân cô cũng có cuộc sống dư dả. Vì từng trải qua chuyện tình cảm không vui, Thủy ban đầu khá dè dặt.
Tuyến lại càng tỏ ra chừng mực.
Anh không nhắc chuyện tiền bạc.
Không xin xỏ.
Không vay mượn.
Không thể hiện mình là người cần một người phụ nữ để hỗ trợ.
Trái lại, anh tạo cảm giác mình là người đàn ông có thể che chở.
Đó mới chính là điểm tinh tế trong “kịch bản” của Tuyến.
Anh ta không đánh vào lòng tham.
Anh đánh vào niềm tin.
Một thời gian sau, Tuyến đề nghị cùng Thủy đi Hạ Long.
Anh nói muốn có một chuyến đi để hai người hiểu nhau hơn trước khi tính chuyện lâu dài.
Thủy đồng ý.
Vốn có điều kiện, cô chủ động lo phần lớn chi phí.
Tuyến vui vẻ nhận lời.
Trong đầu anh, có lẽ lúc ấy đã xuất hiện một kết luận khá đơn giản:
Mọi chuyện đang diễn ra đúng như mình tính.
Nhưng anh quên một điều: người nói dối càng nhiều, càng phải nhớ mình đã nói gì.
Hạ Long và chiếc mặt nạ
Hạ Long hôm ấy đông người.
Tại khu vực bến tàu, Tuyến đi bên cạnh Thủy, vẻ mặt thư thái. Anh ta còn rất ga-lăng, lúc thì xách túi, lúc thì kéo ghế cho cô.
Nhìn từ xa, chẳng ai nghĩ người đàn ông ấy đang cùng lúc hứa hẹn tương lai với hai phụ nữ khác.
Cho đến khi một giọng nói vang lên phía sau: “Anh Tuyến?”
Tuyến quay lại.
Mai đứng đó.
Nét mặt cô thay đổi khi nhìn thấy người đàn ông mình từng tin tưởng đang đi cùng một phụ nữ khác.
Tuyến chưa kịp giải thích thì từ phía bên kia lại có tiếng gọi: “Tuyến!”
Lần này, người xuất hiện là Hạnh.
Không khí lập tức đông cứng.
Ba người phụ nữ.
Một người đàn ông.
Một chuyến đi Hạ Long.
Và ba câu chuyện tình tưởng như chẳng liên quan, bỗng nhiên đứng chung một chỗ.
Tuyến im lặng.
Ba người phụ nữ cũng im lặng.
Nhưng rồi những chiếc điện thoại được mở ra.
Tin nhắn xuất hiện.
“Anh nghiêm túc với em.”
“Anh muốn em làm vợ.”
“Anh sẽ lo thủ tục cho em sang Úc.”
Cùng một kiểu lời nói.
Cùng một lời hứa.
Chỉ khác người nhận.
Mặt nạ rơi xuống nhanh hơn bất cứ lời giải thích nào.
Thủy nhìn Hạnh.
Hạnh nhìn Mai.
Mai quay sang nhìn Tuyến.
Không ai cần hỏi thêm.
Tuyến đã tự trả lời tất cả.
Cơn giận của những người phía sau
Chuyện sau đó trở nên ồn ào.
Người thân của ba cô gái biết chuyện, kéo đến. Những lời trách móc, cãi vã và giận dữ dồn lên người đàn ông đã biến chuyện tình cảm thành trò chơi.
Một cuộc xô xát xảy ra.
Tuyến bị đánh một trận tơi bời.
Không nên xem đó là cách giải quyết đúng đắn. Một trận đòn không thể chữa lành sự tổn thương, cũng chẳng thể trả lại những ngày tháng một người phụ nữ đã đặt niềm tin sai chỗ.
Nhưng với Tuyến, đó chắc chắn là chuyến du lịch đáng nhớ nhất trong đời.
Anh về Việt Nam với ý định “săn vợ”.
Anh rời Hạ Long với một bài học đắt giá:
Không ai có thể sống lâu bằng một khuôn mặt giả.
Đừng mê cái mác “Việt kiều”
Câu chuyện của Tuyến có phần hài hước, nhưng phía sau đó là một lời cảnh báo nghiêm túc.
Trong chuyện tình cảm, điều nguy hiểm nhất không phải là một người đàn ông nghèo hay giàu.
Mà là một người không thật lòng.
Một người có nhà ở Úc vẫn có thể là người ích kỷ.
Một người có tiền vẫn có thể là người dối trá.
Một người ăn nói ngọt ngào vẫn có thể đang diễn.
Và một lời hứa “anh sẽ đưa em sang Úc” không có giá trị bằng một quá trình tìm hiểu minh bạch, đàng hoàng.
Phụ nữ bước vào một mối quan hệ với người ở nước ngoài càng cần tỉnh táo. Hãy tìm hiểu tình trạng hôn nhân, công việc, hoàn cảnh gia đình và những điều người ấy nói. Đừng trao niềm tin chỉ vì một hộ chiếu nước ngoài, một chiếc xe đẹp hay vài bữa ăn sang trọng.
Tình yêu có thể bắt đầu bằng một ánh mắt.
Nhưng hôn nhân phải được xây dựng bằng sự thật.
Còn những ai đang có ý định lợi dụng tình cảm của người khác để “bắt địa”, để kiếm lợi, để thử xem mình
có thể lừa được bao nhiêu người, thì câu chuyện của Tuyến đáng để đọc kỹ.
Bởi người gian dối thường tưởng mình đang điều khiển cuộc chơi.
Cho đến ngày những lời nói dối tự tìm thấy nhau.
Tuyến từng nghĩ ba cô gái ở ba nơi khác nhau sẽ chẳng bao giờ gặp mặt.
Anh đã tính đúng mọi thứ.
Chỉ tính sai một điều:
Đời người không phải lúc nào cũng đi theo kịch bản của kẻ dối trá.
Và ở Hạ Long hôm ấy, biển vẫn xanh, tàu vẫn chạy, khách du lịch vẫn cười nói.
Chỉ có một chiếc mặt nạ đã rơi xuống.
Cùng với một bài học rất cũ:
Gieo gió thì gặp bão. Người tử tế có thể bị lừa một lần, nhưng kẻ chuyên lừa người khác rồi cũng có ngày gặp đúng người khiến mình không còn đường diễn nữa.
BBT Dân Việt News
