Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn, mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.


Nếu Khổng Tử nghe câu này, ông sẽ vuốt râu và bảo: “Đó là nhân và lễ.” Nếu Aristotle nghe, ông sẽ nhấp rượu và nói: “Đó là phronesis — sự khôn ngoan thực tiễn.” Nếu Đức Phật nghe, Ngài có lẽ sẽ mỉm cười: “Tất cả đều do duyên gần – duyên xa.” Còn Chúa Giê-su, với tinh thần “yêu người lân cận như chính mình”, chắc sẽ gật đầu tán thưởng: “Đúng, hãy yêu người bên cạnh trước khi nói đến những điều xa xôi.”


Còn người Việt hiện đại thì thở dài: “Hay thật, nhưng hàng xóm nhà tôi chỉ gặp khi nhận nhầm bưu kiện Amazon.”


Để hiểu câu tục ngữ này, ta phải quay về thời mà Việt Nam còn là một xã hội nông nghiệp, nơi làng xã là vũ trụ, và hàng xóm là “đội phản ứng nhanh” duy nhất khi có biến. Trong bối cảnh ấy, “anh em xa” — dù là ruột thịt — cũng chỉ có thể xuất hiện vào dịp giỗ chạp. Còn “láng giềng gần” là người nghe tiếng chó sủa nhà ta còn biết chuyện gì đang xảy ra.


Khổng Tử từng nói: “Cận giả duyệt, viễn giả lai.” Người gần thì vui, người xa thì tìm đến. Tinh thần ấy chính là nền tảng của câu tục ngữ Việt Nam: sự hòa thuận với người ở cạnh là điều kiện để cuộc sống trôi chảy. Trong triết lý Nho giáo, quan hệ xã hội được xây dựng theo vòng tròn đồng tâm: gia đình – họ hàng – làng xóm – quốc gia. Câu tục ngữ Việt Nam đặt láng giềng vào vị trí đặc biệt: họ không phải ruột thịt, nhưng lại là “gia đình mở rộng” theo nghĩa thực dụng nhất.


Aristotle, nếu được mời vào cuộc trò chuyện, có lẽ sẽ xem câu tục ngữ này như một biểu hiện của đạo đức học về đức hạnh. Ông từng phân biệt giữa tình bạn vì lợi ích, tình bạn vì khoái cảm, và tình bạn vì đức hạnh. Láng giềng gần trong xã hội Việt Nam xưa là một dạng “tình bạn vì lợi ích”, nhưng không mang nghĩa tiêu cực. Đó là sự liên kết tự nhiên giữa những người chia sẻ không gian sống, trách nhiệm cộng đồng và những rủi ro chung. Aristotle sẽ nói: “Con người là sinh vật xã hội.” Người Việt sẽ nói: “Tối lửa tắt đèn có nhau.” Hai câu, hai nền văn hóa, nhưng cùng một tinh thần.


Nhưng nếu Đức Phật bước vào, Ngài sẽ nhìn câu tục ngữ bằng một lăng kính khác: duyên. Trong Phật giáo, mọi mối quan hệ đều là duyên - duyên gần, duyên xa, duyên sâu, duyên mỏng. Người ở cạnh ta, dù không cùng huyết thống, lại có duyên gần: gặp nhau mỗi ngày, nghe tiếng nhau mỗi chiều, nhìn thấy nhau khi phơi áo. Duyên ấy tạo nên sự gắn kết tự nhiên. Người thân ở xa, dù máu mủ, lại có duyên xa: ít gặp, ít tương tác, ít cơ hội hỗ trợ nhau trong đời sống thường nhật. Phật giáo không phân biệt “ai quan trọng hơn”, mà chỉ nói: Duyên nào mạnh thì quả ấy trổ trước. Trong đời sống, khi cần giúp đỡ, duyên gần thường trổ nhanh hơn duyên xa. Câu tục ngữ Việt Nam, theo tinh thần ấy, chỉ là một cách nói dân gian của quy luật nhân duyên.


Còn Cơ Đốc giáo thì sao? Trong Kinh Thánh, Chúa Giê-su dạy: “Hãy yêu người lân cận như chính mình.” “Người lân cận” ở đây không phải người thân ruột thịt, mà là bất kỳ ai đang ở gần ta - người cần giúp đỡ, người gặp nạn, người ta có thể chạm tới bằng lòng tốt của mình. Dụ ngôn "Người Samari nhân lành" là minh chứng rõ nhất: người giúp đỡ không phải là thầy tế lễ hay người đồng hương, mà là một người xa lạ đi ngang qua. Nếu đặt tinh thần ấy vào câu tục ngữ Việt Nam, ta sẽ thấy một sự giao thoa thú vị: Tình thân là món quà của huyết thống, nhưng tình người là lựa chọn của trái tim. Và đôi khi, người ở cạnh ta - dù không cùng dòng máu - lại là người thực hành tình yêu thương một cách cụ thể nhất.


Nhưng câu chuyện trở nên hấp dẫn hơn khi ta đặt câu tục ngữ vào đời sống hiện đại. Người Việt ngày nay sống ở khắp nơi trên thế giới. Ở Sydney, hàng xóm có thể là một gia đình Ý thích mở nhạc opera, một cặp vợ chồng trẻ người Hàn Quốc có nuôi một chú chó Labrador tên Max. Họ thân thiện, nhưng giữ khoảng cách. Họ mỉm cười, nhưng không bước vào đời sống của nhau. Họ sẵn sàng giúp khi có chuyện lớn, nhưng
không ai tự nhiên sang nhà ai lúc nửa đêm để hỏi “Ổn không đó?”


Trong bối cảnh ấy, “mua láng giềng gần” nghe như một lời khuyên từ một thế giới khác. Còn “anh em xa” - nhờ Internet - lại trở nên gần hơn bao giờ hết. Một cuộc gọi video có thể đưa người thân từ nửa vòng trái đất vào phòng khách nhà ta trong vài giây. Một cú chuyển khoản có thể giúp đỡ ngay lập tức. Một chuyến bay 8 tiếng có thể đưa anh em từ Melbourne về Sài Gòn nhanh hơn việc đi bộ từ làng này sang làng kia trong thời xa xưa.


Triết học phương Tây gọi đây là sự thay đổi của “moral proximity” - khoảng cách đạo đức. Người ở xa về mặt địa lý có thể trở nên gần về mặt đạo đức nhờ công nghệ. Còn người ở gần về mặt không gian có thể trở nên xa về mặt tình cảm nếu mỗi người sống trong một “vũ trụ riêng” sau cánh cửa đóng kín.


Vậy câu tục ngữ có lỗi thời không? Không hẳn. Nó chỉ cần được đọc lại bằng một lăng kính mới.

 

Nếu Khổng Tử sống trong thời đại này, ông sẽ nói: “Hòa mục với người gần, giữ nghĩa với người xa.” Nếu Aristotle sống trong chung cư ở Sydney, ông có thể viết thêm một chương về “đạo đức hàng xóm trong thời đại kỹ thuật số.” Nếu Đức Phật nhìn vào đời sống hiện đại, Ngài sẽ nhắc: “Duyên nào đủ thì gặp, duyên nào mỏng thì xa.” Nếu Chúa Giê-su đứng trước cửa một căn hộ ở Adelaide, Ngài có thể nói: “Hãy yêu người lân cận - dù họ chỉ chào bạn bằng một nụ cười vội.”


Còn người Việt hiện đại thì có thể diễn đạt lại câu tục ngữ theo cách dí dỏm hơn: “Anh em xa gọi video cũng gần, láng giềng gần mà khó tính thì… cũng xa.”


Nhưng dù diễn đạt thế nào, tinh thần của câu tục ngữ vẫn là một lời nhắc đẹp đẽ: hãy sống tử tế với người xung quanh, hãy xây dựng cộng đồng dù nhỏ hay lớn, và hãy nhớ rằng sự giúp đỡ kịp thời đôi khi quý hơn sự giúp đỡ muộn màng - dù đến từ ai.


Câu tục ngữ ấy, vì thế, không chỉ là một mảnh văn hóa Việt Nam, mà còn là một điểm gặp gỡ thú vị giữa Khổng Tử, Aristotle, Đức Phật và Chúa Giê-su - bốn con đường tư tưởng khác nhau, nhưng cùng dẫn về một điều giản dị: Con người cần nhau. Và người ở cạnh ta, đôi khi, chính là phép màu gần nhất.

BBT Dân Việt News