
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Bà Hoành năm nay bảy mươi ba tuổi, người Nam Bộ chính hiệu, giọng nói lúc nào cũng ngọt như nước
mía nhưng cứng cỏi như gốc dừa sau nhà. Cả đời bà chỉ có một đứa con trai – Thân – nên thương nó đến mức nhiều khi chính bà cũng thấy… hơi quá tay. Nhưng biết sao được, đàn bà góa chồng từ sớm, con trai
là chỗ dựa duy nhất, thương nó cũng là thương chính mình.
Ngày Thân dẫn Giao về ra mắt, bà nhìn cô gái nhỏ nhắn, tóc dài, mắt lúc nào cũng cụp xuống như sợ làm
ai phật ý. Giao nói năng nhỏ nhẹ, lễ phép, thấy bà đứng dậy là chạy tới đỡ tay, thấy bà ho một tiếng là đưa ngay ly nước. Bà Hoành nhìn mà lòng nở hoa: “Trời đất, con gái gì đâu mà hiền như cục bột, chắc ông nhà phù hộ đưa dẫn nó làm dâu nhà mình.”
Giao còn biết lấy lòng bà bằng mấy món quê: bánh tét chuối, chè đậu trắng, cá kho tộ. Mỗi lần đến nhà, cô đều thủ thỉ:
– Bác ăn nhiều vô cho khỏe, mai mốt nếu con được làm dâu xin tận tình chăm sóc bác.
Bà Hoành nghe mà ấm lòng, nghĩ bụng: “Con nhỏ này coi bộ thương mình thiệt.”
Rồi chuyện gì đến cũng đến. Hai đứa tính mua nhà trên thành phố. Giao nói với bà, giọng ngọt lịm:
– Má lên ở chung với tụi con cho vui. Má ở một mình con lo lắm. Hay má bán căn nhà cũ, tụi con bù thêm vô
mua căn rộng rãi. Má ở với tụi con, con chăm má từng chút.
Thân cũng phụ họa:
– Má lên đây, con lo cho má. Nhà dưới quê cũ rồi, má ở một mình nguy hiểm.
Bà Hoành nghe mà xúc động. Bà bán căn nhà gắn bó mấy chục năm, đưa hết tiền cho vợ chồng Thân đứng tên căn nhà mới. Bà chỉ xin một phòng nhỏ để cho gọn gang dễ thu dọn. Bà tin con, tin dâu, tin vào cái vẻ hiền lành của Giao như tin vào chuyện mặt trời mai sẽ mọc.
Những tháng đầu, Giao vẫn ngọt ngào như thuở mới quen. Sáng nào cũng hỏi bà ăn gì, tối về còn xoa bóp chân tay. Bà Hoành thấy mình may mắn, nghĩ đời mình vậy là trọn.
Nhưng đời mà, trọn vẹn thường không kéo dài lâu. Chỉ một năm sau, Giao đổi khác như trời đang nắng bỗng đổ mưa đá.
Cô bắt đầu càm ràm khi thấy bà làm rơi cái chén:
– Trời ơi má ơi, má làm gì mà hậu đậu dữ vậy.
Hoặc khi bà quên tắt đèn:
– Má lớn tuổi rồi, sao quên hoài. Con làm riết muốn xỉu.
Trước mặt Thân, Giao vẫn “má má con con” ngọt như chè đậu xanh. Nhưng khi chỉ còn hai người phụ nữ
trong nhà, giọng cô sắc như dao lam. Bà Hoành nghe mà buồn, nhưng bà nhịn. Bà nghĩ: “Thôi, mình già rồi, tụi nhỏ bận rộn, mình cố chịu.”
Nhưng Giao đâu có dừng lại. Cô bắt đầu gieo vào đầu Thân những lời thì thầm như rỉ mật:
– Anh ơi, má quên nhiều lắm rồi. Hôm bữa suýt quên tắt bếp gas. Em sợ lắm. Lỡ có chuyện gì thì sao…
Thân lo lắng, nhưng vẫn tin má mình còn minh mẫn. Tuy vậy, những lời Giao nói như giọt nước nhỏ đều đều, lâu ngày cũng làm mòn lòng tin của anh.
Rồi một hôm, bà Hoành trượt té trong nhà tắm. Không nặng, nhưng Giao làm ầm lên như nhà sắp cháy:
– Thấy chưa! Em nói rồi mà anh không tin. Má không còn tự lo được nữa đâu. Tụi mình đi làm suốt, con thì học hành… Hay là đưa má vô viện dưỡng lão cho an toàn.
Bà Hoành nằm trên giường bệnh, nghe lõm bõm câu được câu mất, nhưng hiểu hết. Bà buồn đến mức muốn khóc, nhưng nước mắt tuổi già khó rơi. Bà chỉ thở dài: “Vậy là mình thành gánh nặng thiệt rồi.”
Nhưng trời đất có mắt. Một chuyện xảy ra khiến bà tỉnh táo hơn bao giờ hết.
Một lần Thân đi công tác nước ngoài, Giao nói dối là phải tăng ca, dặn bà đừng xuống phòng khách. Nhưng bà nghe tiếng đàn ông lạ trong nhà. Bà lặng lẽ hé cửa nhìn xuống: Giao đang cười nói với một người đàn ông trẻ, ánh mắt thân mật đến mức… bà thấy mà đỏ mặt giùm.
Bà run rẩy, nhưng không nói gì. Bà biết, nếu nói ra lúc này, Thân sẽ đau lòng. Bà cần bằng chứng.
Từ hôm đó, bà giả vờ lẫn. Bà đi chậm hơn, nói năng ngập ngừng, để Giao chủ quan. Và đúng như bà đoán, Giao lộ nguyên hình. Cô ta quát nạt, đay nghiến, thậm chí có lúc đẩy bà ngã xuống ghế khi bà làm đổ ly nước.
Bà chịu đựng, nhưng ghi nhớ từng chuyện. Bà còn lén ghi âm vài đoạn, chụp vài tấm hình Giao mở cửa cho người đàn ông kia. Bà già nhưng không ngu. Bà yếu nhưng không mù.
Một ngày, Giao lại khóc lóc với Thân:
– Em chịu hết nổi rồi. Má cứ quên trước quên sau, em sợ má làm cháy nhà. Anh phải quyết định đi.
Thân nhìn má, thấy bà im lặng, mắt lờ đờ, anh đau lòng nhưng cũng dao động. Đó là lúc bà Hoành quyết định nói ra tất cả.
Bà ngồi thẳng lưng, giọng rõ ràng đến mức cả hai đều sững sờ:
– Má già thiệt, nhưng chưa lú đâu con. Má biết Giao muốn tống má vô viện dưỡng lão để rảnh rang… tiếp bạn trai trong nhà này.
Giao tái mặt, lắp bắp:
– Má… má nói bậy!
Bà Hoành mở điện thoại, bấm vài cái. Tiếng ghi âm vang lên: giọng Giao quát bà, giọng đàn ông cười nói trong phòng khách. Rồi đến tấm hình Giao tựa đầu vào vai người đàn ông lạ.
Thân chết lặng. Anh quay sang Giao, ánh mắt đau đớn:
– Em giải thích đi.
Giao bật khóc, nhưng nước mắt lần này không còn sức thuyết phục. Bà Hoành tiếp lời, giọng buồn nhưng không oán hận:
– Má không trách tụi con. Má chỉ tiếc… má tin lầm người. Má bán nhà, đưa hết tiền, tưởng sẽ có chỗ nương thân lúc tuổi già. Ai dè…
Bà nhìn con trai, ánh mắt hiền nhưng sâu thẳm:
– Thân à, con là con trai duy nhất của má. Má không cần con phải bỏ vợ, cũng không cần con phải trả lại tiền. Má chỉ muốn con nhớ: mẹ già không phải gánh nặng. Đừng để ai – dù là vợ con – khiến con quên điều đó.
Căn phòng im phăng phắc. Giao cúi gằm mặt, không nói được lời nào. Thân nhìn má, rồi nhìn vợ, lòng anh như bị xé làm đôi.
Bà Hoành đứng dậy, chậm rãi bước về phòng mình. Bà không biết rồi mọi chuyện sẽ đi về đâu. Con trai bà có giữ được gia đình không. Giao có thay đổi hay không. Bà cũng không biết mình sẽ sống ở đâu trong những năm còn lại.
Nhưng bà biết một điều: sự thật đã được nói ra. Và đôi khi, nói ra sự thật là cách duy nhất để cứu một người con khỏi mù quáng, và cứu một người làm dâu khỏi chính lòng tham của mình.
Cánh cửa phòng khép lại, để lại phía sau một khoảng lặng nặng nề. Đoạn kết chưa rõ ràng, nhưng như một lời cảnh báo lặng lẽ: làm dâu mà nuôi ý đồ tước đoạt, phản bội thì sớm muộn gì cũng lộ mặt; còn người con trai, nếu chỉ nghe vợ mà quên mẹ, thì đến lúc tỉnh ra, có khi đã muộn.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
