
Lưu ý: Đây là câu chuyện hư cấu, không liên quan tới bất cứ cá nhân nào trong đời thật.
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Sydney – một buổi chiều tháng Sáu, trời lạnh, gió thổi qua cửa sổ như muốn nhắc con nhớ về những điều đã cũ.
Hôm nay, con ngồi xuống viết những dòng này vì tự nhiên thấy lòng mình nặng như có ai đặt một viên đá lên ngực. Không phải vì bài thi cuối kỳ, cũng không phải vì chuyện bạn bè. Mà vì… con thấy ba cô đơn quá. Cô đơn đến mức con – đứa con gái 18 tuổi – muốn ôm ba một cái thật chặt, như thể ôm cả những năm tháng ba đã chịu đựng một mình.
Con lớn rồi. Đủ lớn để hiểu chuyện. Đủ lớn để nhìn lại cuộc đời của ba mẹ – hai người từng yêu nhau, từng cưới
nhau rình rang ở hai nước, từng hứa hẹn đủ điều… rồi tan vỡ như ly thủy tinh rơi xuống nền gạch.
Con hiểu vì sao ba mẹ chia tay – và vì sao con phải về sống với bà nội.
Ngày con còn nhỏ, con không hiểu vì sao ba mẹ chia tay.
Mẹ nói: “Ba con không chung thủy.” Con tin. Vì con mới năm tuổi, biết gì đâu.
Nhưng càng lớn, con càng thấy câu chuyện… không khớp.
Ba hiền như cục bột, đi làm về là ôm con, nấu cơm, giặt đồ, chẳng có thời gian mà “không chung thủy” với ai.
Đến khi con 15 tuổi, bà nội mới kể hết. Rồi ba kể thêm. Rồi cô Hạnh – người bị kéo vào câu chuyện – kể nốt
phần còn lại.
Con mới hiểu: Ba bị oan. Oan đến mức… con nghe mà muốn khóc.
Nhưng điều làm con đau nhất không phải chuyện đó. Mà là chuyện mẹ tái giá với chú John, người Úc gốc Âu châu, được đúng 5 tháng thì gửi con về sống với bà nội.
Mẹ nói: “Nhà mới chật, con ở với bà nội một thời gian.”
Nhưng con biết, lý do thật sự là: chú John không quen sống với trẻ nhỏ. Và mẹ muốn bắt đầu cuộc sống mới…
nhẹ nhàng hơn.
Con không trách. Nhưng con nhớ như in ngày mẹ đặt con trước cửa nhà bà nội, hôn lên trán con, rồi quay đi nhanh đến mức con không kịp níu áo.
Bấy giờ con bảy tuổi. Con không hiểu gì. Chỉ biết khóc đến khản tiếng.
Bà nội ôm con vào lòng, nói: “Thôi nín, con ở với bà. Bà thương con bằng cả phần của ba.”
Và từ đó, con lớn lên trong vòng tay bà nội – người phụ nữ tóc bạc nhưng trái tim ấm như bếp lửa.
Mẹ – người phụ nữ đẹp, khéo, và… khó đoán
Con không ghét mẹ. Nhưng con nhìn mẹ bằng đôi mắt của người đã lớn.
Mẹ đẹp, nói chuyện duyên, ai gặp cũng thích. Mẹ khéo đến mức bà nội – người khó tính nhất nhà – cũng từng khen: “Con Duyên nó lanh mà biết điều.”
Nhưng mẹ cũng là người… biết tính toán. Không phải kiểu xấu xa, mà kiểu người luôn đặt lợi ích của mình lên trước.
Mẹ tái giá với chú John “ga-lăng”, thích uống trà đen và đọc báo giấy. Mẹ nói: “Mẹ muốn một cuộc sống ổn định hơn.”
Con hiểu. Nhưng con cũng biết… mẹ chưa bao giờ thật sự yêu ba. Và mẹ cũng không đủ kiên nhẫn để nuôi một đứa bé bảy tuổi trong cuộc hôn nhân mới.
Ba – người đàn ông hiền đến mức dễ bị tổn thương
Ba con hiền. Hiền đến mức… đôi khi con muốn lắc vai ba mà nói: “Ba ơi, hiền quá người ta leo lên đầu.”
Ba không quen ai từ ngày ly hôn. Không hẹn hò, không mở lòng, không dám yêu.
Ba nói: “Ba sợ con buồn.”
Nhưng con biết, ba sợ… bị tổn thương lần nữa.
Ba sống một mình trong căn hộ nhỏ ở Bankstown. Đi làm, về nhà, ăn cơm hộp, gọi điện cho con, rồi đi ngủ.
Cuộc sống của ba đơn giản đến mức… con thấy đau.
Có những tối, con gọi FaceTime, thấy ba ăn mì gói, con muốn khóc. Ba cười: “Ba quen rồi con.”
Nhưng con biết, đó là câu nói của người không muốn ai lo cho mình.
Sydney – chiều xuống nhanh như một cái chớp mắt. Đèn đường vừa bật lên, ánh vàng hắt vào ô cửa kính nơi con đang ngồi viết, khiến mọi thứ trông như một thước phim cũ. Con chợt nhớ những ngày bé xíu, ba chở con trên chiếc xe máy cà tàng, gió thổi phần phật mà con cứ ôm lưng ba chặt như ôm cả thế giới. Ba lúc nào cũng quay đầu lại hỏi: “Lạnh không con?” Một câu hỏi nhỏ mà ấm hơn cả áo khoác.
Giờ con 18 tuổi, không còn ngồi sau lưng ba nữa, nhưng đôi khi con vẫn thấy mình như đứa bé ngày nào, chỉ
muốn chạy về Bankstown, mở cửa nhà, hét lên: “Ba ơi, con về rồi!” Để ba cười cái nụ cười hiền khô mà con thương đến nhói lòng.
Có hôm con gọi FaceTime, thấy ba đang loay hoay nấu nồi canh chua mà thiếu me, ba nói: “Không sao, ăn cũng được.” Con bật cười, nhưng cười xong lại thấy mắt mình cay.
Ba sống đơn giản quá, đến mức người ta tưởng ba không biết buồn. Nhưng con biết, ba chỉ giấu nỗi buồn vào những điều nhỏ xíu – như nồi canh chua thiếu me, như cái áo sơ mi cũ ba vẫn mặc vì “còn tốt mà”, như những tối ba nói “ba ổn” nhưng giọng trầm xuống một chút.
Đôi khi con muốn làm một điều thật ngốc – như đăng lên Facebook: “Ai tốt bụng yêu ba tôi đi, ba tôi hiền lắm!” Nhưng rồi con lại thôi, vì con biết tình yêu không phải thứ có thể rao bán. Nó đến khi người ta đủ lành, đủ tin, đủ mở lòng.
Con tiếc cho ba – tiếc đến nhói lòng
Ba từng mơ một điều rất đơn giản: vợ đẹp, con ngoan, gia đình ấm êm. Ba đã có một phần của giấc mơ đó – con. Nhưng phần còn lại… tan như khói.
Con tiếc cho ba. Tiếc vì ba không được sống trong căn nhà đầy tiếng cười. Tiếc vì ba không có người phụ nữ nào đứng cạnh, nấu cho ba bữa cơm nóng. Tiếc vì ba không có ai hỏi: “Anh mệt không?” sau một ngày dài đi làm. Tiếc vì ba đã yêu bằng cả trái tim, nhưng nhận lại… chỉ là vết thương.
Lá thư con gửi mẹ – lá thư chưa bao giờ gửi
Mẹ,
Con viết lá thư này không phải để trách mẹ. Con chỉ muốn mẹ biết… con đã lớn, và con hiểu chuyện.
Con biết mẹ không xấu. Mẹ chỉ sống theo cách mẹ nghĩ là tốt cho mẹ.
Nhưng mẹ ơi, ba đã từng yêu mẹ thật lòng. Ba đã từng tin rằng mẹ sẽ là người đi cùng ba đến cuối đời. Và con
– đứa bé năm tuổi ngày ấy – đã từng nghĩ mẹ sẽ ôm con thật chặt.
Nhưng mẹ đã buông tay con quá sớm.
Con không trách. Nhưng con buồn.
Buồn vì ba không được “vợ đẹp con ngoan” như ba từng mơ. Buồn vì con phải lớn lên mà không có mẹ bên cạnh. Buồn vì mẹ không nhìn thấy những đêm ba thức trắng vì nhớ con. Buồn vì mẹ không biết ba đã đau như
thế nào khi ký vào đơn ly hôn.
Con mong mẹ hạnh phúc với cuộc sống mới. Nhưng con cũng mong… mẹ một lần nhìn lại. Nhìn ba. Nhìn con. Nhìn những gì đã mất.
Con thương mẹ. Nhưng con thương ba hơn.
- An
Lời của một trái tim 18 tuổi đã hiểu chuyện
Con 18 tuổi rồi. Con đủ lớn để hiểu rằng: Không phải ai đẹp, ai nói hay, ai khéo léo… cũng là người tốt. Không
phải ai hiền, ai ít nói… cũng là người ngu.
Ba chỉ sai ở một điều: Ba chọn vợ bằng trái tim mà quên dùng cái đầu.
Nhưng con tin… một ngày nào đó, ba sẽ gặp đúng người. Người nhìn ba bằng đôi mắt dịu dàng như cách ba nhìn con mỗi lần con buồn. Và khi đó, con sẽ là người vui nhất.
Con viết những dòng này để nhắc mình rằng: Tình yêu không phải là chọn người làm mình rung động, mà là chọn người không làm mình tổn thương.
Và con mong… ba sẽ tìm được người như vậy.
R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)
