TÌNH ĐỜI - Đón mẹ qua Úc định cư… làm Ô-sin
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Cái giá phải trả cho việc đoàn tụ
Bà Ngoan hồi hộp bước bén gót theo sau cô gái trẻ người Việt ngồi bên cạnh bà trên cùng chuyến bay Saigon – Sydney.

Xem lại phần trước trong báo kỳ trước

Ra khỏi cửa kiểm tra giấy nhập cảnh và hành lý, bà Ngoan dáo dác tìm Hiền vì 10 năm nay mẹ con bà chưa gặp nhau tận mặt. Bà cũng già yếu đi nhiều, liệu con có dễ dàng nhận ra chăng.

Chính bà Ngoan là người nhìn thấy con trai từxa, vội giơ tay lên ngoắc, miệng gọi vang “Hiền,Hiền ơi… Mẹ ở đây nè”.

Đối diện mẹ, Hiền hỏi ngay:
   - Hộ chiếu và sổ ngân hàng của mẹ đâu, đưa con giữ, lạc mất thì khổ đấy.
   - Mẹ cất kỹ trong “ruột tượng”.

Bà Ngoan vừa chìa ra hai “bửu bối” thì Hiền vội vàng chụp lấy và cũng chẳng có một lời cảm ơn hay hỏi thăm mẹ có mệt sau hành trình dài 9 tiếng đồng hồ đối với một phụ nữ 65 tuổi chưa lần nào ngồi trên máy bay.
Bà Ngoan thấy việc đón mình có vẻ kỳ, bà hỏi:
- Vợ con đâu? Cháu Tim của mẹ đâu?

Hiền đáp nhanh và ngắn:
- An đi làm, cháu Tim đi học.

Ngồi trên xe do Hiền lái về nhà, bà Ngoan ghi nhận phi trường rộng, đường phố đông xe, nhiều nhà cao tầng, cây xanh dọc hai bên đường, thỉnh thoảng có khoảng trống dành làm công viên với thảm cỏ xanh. Hiền im lặng – cứ như là chăm chú lái xe. Bà Ngoan có thắc mắc, nhưng trước thái độ tẻ nhạt của Hiền nên không tiện nói ra – bà chất chứa nó trong đầu.

Gần hai tiếng đồng hồ, cuối cùng Hiền đậu xe trước một ngôi nhà hai tầng đồ sộ, cổng mở tự động, vườn tược chung quanh nhiều cây, nhiều bông hoa. Nếu ở Việt Nam, đây phải là nhà của đại gia. Bà Ngoan vui trong lòng vì thấy con có một cơ ngơi sang trọng. Bà lí nhí trong miệng với niềm vui mừng “Con mình làm ăn khá thật”.

Bà tiếc rằng không có bạn bè bẹn cạnh để chia sẻ niềm vui mừng này.
Bà Ngoan ngả người – thiếu điều như nằm xoài vì đầu óc vẫn còn lờ mờ, tai còn ù ù - trên ghế salông bọc da trong phòng khách, nơi mặt bàn nhỏ có đĩa đựng mấy trái táo, cam, lê; bên cạnh có vài cái ly thủy tinh và bình nước trong. Hiền vừa bước ra cửa vừa nói:
   - Mẹ uống nước, ăn trái cây rồi nghỉ ngơi. Con chạy vào sở làm một chút.

Thắc mắc nọ chồng lên thắc mắc kia. Bà không hiểu sao người con dâu duy nhất và cả thằng cháu đích tôn cũng lại không ở nhà để đón bà. Bà tự hỏi “Đời sống ở nước ngoài bận rộn đến thế ư?” Và bây giờ, ngay cả người con độc nhất của bà đón mẹ từ Việt Nam qua, trên 10 năm chưa chạm mặt nhau, vậy mà nó cũng không trò chuyện niềm nở với bà.

Mãi tới sau 6 giờ chiều, tiếng khóa cửa kêu lạch cạch, Hiền đón vợ và con về. Bà Ngoan nhìn ra ngoài chóa mắt chưa thấy được cháu và dâu.
An, vợ của Hiền tức cô con dâu của bà Ngoan, mở miệng chào mẹ chồng:
   - Mẹ mới qua.

Chỉ ba tiếng ngắn ngọn và An vẫn đứng cách xa bà Ngoan vài thước và không nói gì thêm trước khi bước chân thình thịch lên lầu. Tim, cháu đích tôn của bà, đứng im thin thít, trố mắt nhìn về phía bà như chỗ không người. Hiền đẩy con về phía mẹ mình và giục thằng bé:
   - Đây là bà nội của con. Chào bà nội đi con.
Tim ngọng nghệu vài ba tiếng Việt:
   - Chà bà nọi.
Bà Ngoan cười lớn tiếng:
   - Lại đây cháu. Bà sẽ dạy cháu nói sõi tiếng Việt.
Thắng bé vẫn đứng yên.

Tới 7 giờ, bà Ngoan vẫn ngồi nơi phòng khách một mình. Bà với ly, rót nước và ực vài ngụm vì giờ này bà cũng cảm thấy đói bụng – bà đã chẳng nuốt được miếng nào trên máy bay.
Mười lăm phút sau, cả ba từ trên lầu bước xuống. An hối thúc chồng:
   - Anh Hiền, anh đặt thức ăn chiều để người ta mang lại, trễ rồi đấy.

Cô con dâu không vào bếp, thằng Tim cắm cúi chơi game trên điện thoại cầm tay; Hiền chậm rãi đến nhấc điện thoại để bàn. Chỉ nửa giờ sau có tiếng gõ cửa và các món ăn mà Hiền gọi đặt được mang đến trao cho Hiền đầy đủ.

Hiền phụ với An dọn bàn ăn. Bà Ngoan nhìn những món ăn không khác gì những món ăn bà Đón mẹ qua Úc định cư… làm Ô-sin thường ăn hàng ngày gồm canh chua, cá kho với thịt ba rọi, tôm rim, rau muống luộc. Bà Ngoan cứ tưởng con mình ở nước ngoài lâu rồi thì quen ăn đồ tây hóa ra gia đình này vẫn nhớ gốc gác Việt Nam. Bà Ngoan mỉm cười hài lòng. Nhưng cái hài lòng của bà chẳng được dăm phút khi cô con dâu cất tiếng:
   - Thấy mẹ mới qua, nhà con gọi mấy món quen thuộc để mẹ dễ dùng.
Bà Ngoan chưa kịp nói lời nào thì cháu trai đích tôn của bà đã giậm chân đành đành:
   - No. No….
Bà Ngoan chỉ nghe được và hiểu được “no, no”.

An xổ một tràng dài với con và tức thì Hiền bước vội ra ngoài. Hai mươi phút sau, Hiền về mang vào một bịch giấy trong có mấy hộp thức ăn. Hiền nói với mẹ:
   - Đấy là những thú cháu mẹ thích ăn đấy ạ.
Cơm nước xong, Hiền nói Tim lên lầu, rồi cùng vợ mời mẹ trở lại phòng khách. Ở đó, bà Ngoan được Hiền và An thay nhau vẽ cho bà thấy một bức tranh tổng thể về những huy hoàng bà sẽ có trên đất Úc bên cạnh con trai, con dâu và cháu đích tôn của bà.

Sáng ngày hôm sau, Hiền và An đưa bà đến ngân hàng làm thủ tục chuyển tiền bán nhà của bà từ tài khoản riêng sang tài khoản của vợ chồng Hiền.

Vợ chồng Hiền đưa bà đến xem cửa hàng nails sẽ khai trương và do bà Ngoan làm chủ - theo như An và Hiền nói với bà. Hiền căn dặn mẹ chỉ ở trong nhà, không mở cửa hoặc tiếp xúc với ai ít nhất trong 6 tháng đầu vì chưa biết tiếng Anh, chưa rành rẽ đường xá. Ra đường một mình không khéo lại bị cảnh sát bắt.
Xong mọi việc thì cũng đã trưa, Hiền và An đưa mẹ đến tiệm phở của người Việt. Ăn xong, An tách ra đi một mình đến nơi làm – nghe nói An là thư ký tại một công ty luật, bà Ngoan hiểu phong phanh vậy. Hiền lái xe đưa mẹ về nhà.

Bữa cơm tối của ngày thứ ba có mặt ở nhà con trai, bà Ngoan được con dâu đích thân nấu. Trong lúc ăn, An tỏ ra chăm sóc mẹ chồng cách chu đáo.

An gắp món ngon mời mẹ chồng, mời ăn thêm để khỏe. Con trai bà báo cho biết việc chuyển tiền qua tài khoản của Hiền hoàn tất tốt đẹp, sẽ tiến hành đặt cọc mặt bằng tiệm nails. Cô con dâu lúc đó mặt tươi rói, nói nói cười cười khiến bà cũng vui lây. Thế rồi, An nói với mẹ chồng một hơi thật dài về đủ mọi thứ:
   - Mẹ ở với chúng con, nhà cửa thêm ấm cúng.

Lúc này mọi thứ đắt đỏ, tiền thuê người cũng cao, cái gi mẹ giúp được xin mẹ cứ giúp, chứ ngồi không con sợ mẹ cuồng chân, cuồng tay… không tốt cho tuổi già. Nếu được, con bảo chị dọn dep nhà cửa, anh giúp ngoài vườn không đến nữa. Mọi sự nhờ mẹ ạ.

Cứ vài ngày, An lại cộng thêm việc cho bà Ngoan nào là cách dùng máy giặt, máy hút bụi. Cô nói “mọi thứ máy nó làm, mẹ chỉ phụ phần nhẹ thôi”. Nấu cơm tối, An cũng giao cho bà Ngoan với lý do “chồng con thích các món ăn của mẹ nấu, hợp khẩu anh ấy từ thời còn bé”.

Bấy giờ bà Ngoan có từ chối cũng không được. Tuy nhiên, bà Ngoan vì thương con, thương cháu nên rất vui để làm, Bà tự nghĩ “Giúp chúng, để chúng bôn ba bên ngoài kiếm tiền…”. 
Xem tiếp trong số báo tuần sau