Rao vặt miễn phí
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Tin Úc Trong tuần
Phong Thủy
Phong Thủy
Tử Vi Đông Phương
Tử Vi Tây Phương
CẦN NGƯỜI.
Xe hơi
Máy lạnh
Sydney Trong Tuần
Tin Nam Úc
Bất động sản
Doanh nghiệp
Tư Liệu
Luật sư
Địa ốc
Trường học
Nhà hàng
Cafe
Nha sĩ
Tiệm cắt tóc
Thực phẩm Á Châu
Tiệm cá
Tiệm thịt
Tiệm bánh mì
Tiệm bán điện thoại
Tiệm bán máy vi tính
Trung tâm X-Ray
Thợ điện
Thợ ống nước
Handy man
Công ty tài chánh (Finance)
Tiệm thuốc bắc
Tiệm trái cây
Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu
cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.
Những bóng quê đi qua đời người
Có những buổi chiều, khi nắng cuối ngày rơi xuống mái hiên như một lớp bụi vàng mỏng, tôi ngồi lặng nhìn bóng mình đổ dài trên nền gạch. Gió từ đâu thổi tới, mang theo mùi cỏ khô và chút hơi ẩm của đất, khiến lòng tôi chợt se lại. Trong khoảnh khắc ấy, tôi nhớ đến câu hỏi mà ai đó đã hỏi tôi từ rất lâu: “Người Việt mình thường tự hào điều gì nhất?” Ngày ấy, tôi chỉ cười, trả lời qua loa. Còn bây giờ, sau bao năm đi xa, sau bao lần đứng giữa những thành phố lạ, tôi mới hiểu: người Việt tự hào về quê. Người Tây tự hào về nghề. Và giữa hai điều ấy là cả một khoảng trời rộng, mờ sương như buổi sớm tháng vào Thu tại thành phố Sydney và mặt đất vẫn còn ngái ngủ.
