Giữa những buổi sáng nhân loại còn ngái ngủ, có lẽ điều đầu tiên thức dậy không phải mặt trời mà là… lòng tham và lòng nhân. Hai “cụm từ” nghe tưởng như đối nghịch, nhưng lại sống chung trong mỗi con người như hai đứa trẻ sinh đôi – một đứa thích giành phần hơn, một đứa thích nhường phần lại. Từ thuở con người còn cầm đá đập vào đá để tạo lửa, hai dòng chảy này đã âm thầm len lỏi trong từng quyết định, từng ánh nhìn, từng hơi thở của lịch sử.


Nguồn gốc của chúng không phải từ sách vở, mà từ chính cấu trúc sinh học và tâm lý của con người. Khoa học thần kinh hiện đại chỉ ra rằng hệ thống dopamine thúc đẩy ham muốn chiếm hữu, trong khi oxytocin nuôi dưỡng lòng trắc ẩn và kết nối xã hội (Journal of Neuroscience, 2018). Tôn giáo thì gọi đó là “tham”“từ bi” (Phật giáo), hay “dục vọng” “bác ái” (Cơ đốc giáo). Xã hội học xem chúng như hai lực kéo - một hướng về bản thân, một hướng về cộng đồng. Còn y học tâm lý thì nhẹ nhàng hơn: “Con người sinh ra đã có cả hai, vì nếu chỉ có lòng nhân, ta sẽ tuyệt chủng; nếu chỉ có lòng tham, ta sẽ tự hủy diệt.”


Nguồn gốc của lòng tham và lòng nhân

Trong lịch sử nhân loại Lòng tham xuất hiện từ khi con người biết rằng thức ăn có thể hết. Khi tổ tiên ta đứng trước một bụi cây đầy quả, họ phải quyết định: ăn hết hay chia sẻ? Lòng tham giúp họ sống sót qua mùa đông; lòng nhân giúp họ sống sót qua nhau.


Trong Kinh Phật, lòng tham được xem là một trong “Tam độc” – tham, sân, si – gốc rễ của khổ đau (Nguồn: Kinh Pháp Cú). Còn trong Kinh Thánh, lòng tham được nhắc đến trong câu chuyện Adam – Eva, khi ham muốn vượt giới hạn dẫn đến sự sa ngã (Nguồn: Sáng Thế Ký 3).


Nhưng cũng chính những trang kinh ấy ca ngợi lòng nhân: Phật giáo gọi đó là “tâm từ”, Cơ đốc giáo gọi là “agape” - tình yêu vô điều kiện.


Trong mỗi con người từ lúc sinh ra Tâm lý học phát triển cho thấy trẻ sơ sinh đã có xu hướng đồng cảm – chúng khóc khi nghe tiếng trẻ khác khóc (Nguồn: Developmental Psychology, 2010). Nhưng cũng chính những đứa trẻ ấy biết giành đồ chơi từ rất sớm. Lòng nhân là bản năng kết nối; lòng tham là bản năng sinh tồn.


Hai bản năng này không triệt tiêu nhau. Chúng là hai chân của nhân tính: một chân bước về phía “tôi”, một chân bước về phía “chúng ta”.


Mâu thuẫn giữa lòng tham và lòng nhân: cuộc giằng co không hồi kết trong trái tim con người

Nếu lòng nhân và lòng tham là hai dòng chảy, thì cuộc đời mỗi người chính là con sông nơi chúng gặp nhau, xoáy vào nhau, đôi khi hòa quyện, đôi khi va đập đến mức tạo thành những cơn lũ. Mâu thuẫn giữa chúng không phải là điều bất thường; nó là bản chất của nhân tính. Điều quan trọng không phải loại bỏ một bên, mà là giữ vững lòng nhân như chiếc la bàn, để lòng tham - vốn là động lực - không trở thành cơn gió lốc cuốn ta vào vực thẳm.


Trong văn học, Victor Hugo đã khắc họa cuộc chiến này qua nhân vật Jean Valjean. Từ một kẻ trộm bánh mì vì đói, Valjean mang trong mình cả lòng tham sinh tồn lẫn lòng nhân bị chôn vùi. Chỉ đến khi được Giám mục Myriel tha thứ và trao cho ông đôi chân nến bạc, lòng nhân mới trở thành la bàn dẫn đường. Nếu không có khoảnh khắc ấy, lòng tham của Valjean có thể đã biến ông thành một tên tội phạm tàn nhẫn. Nhưng lòng nhân – dù nhỏ bé – đã thắng.


Trong lịch sử, ta thấy một ví dụ trái ngược: Tần Thủy Hoàng. Tham vọng thống nhất thiên hạ của ông là động lực vĩ đại, nhưng khi lòng tham vượt khỏi sự kiểm soát của lòng nhân, nó biến thành bạo tàn. Đốt sách, chôn học sĩ – những hành động ấy cho thấy khi lòng tham không được dẫn dắt, nó trở thành ngọn lửa thiêu rụi cả triều đại.


Điển tích phương Đông cũng có câu chuyện “Quan Âm Thị Kính”. Thị Kính bị oan nhưng vẫn giữ lòng nhân, nuôi đứa trẻ bị bỏ rơi như con mình. Lòng nhân của Thị Kính không phải sự yếu đuối, mà là sức mạnh giúp bà vượt qua bất công mà không đánh mất bản chất. Lòng tham – ở phía những người vu oan – lại khiến họ mù quáng, tạo ra bi kịch.


Vậy làm sao để lòng nhân giữ vai trò la bàn? Khoa học tâm lý cho rằng con người cần nhận thức được trạng
thái thiếu thốn của mình. Khi ta cảm thấy thiếu – thiếu tiền, thiếu tình, thiếu sự công nhận – lòng tham sẽ mạnh lên. Nhưng khi ta cảm thấy đủ, lòng nhân sẽ nở hoa. Vì vậy, việc nuôi dưỡng lòng nhân không phải bằng những bài giảng đạo đức, mà bằng việc tạo ra cảm giác an toàn nội tâm.


Xã hội học cũng chỉ ra rằng những cộng đồng gắn kết, nơi con người tin tưởng nhau, sẽ giảm lòng tham và
tăng lòng nhân. Một người sống trong môi trường cạnh tranh khốc liệt dễ bị lòng tham dẫn dắt; một người
sống trong môi trường tử tế dễ để lòng nhân lên tiếng.


Giữ lòng nhân làm la bàn không phải là từ bỏ tham vọng. Đó là biết đặt câu hỏi: “Điều tôi muốn có làm tổn
thương ai không?” “Tôi có thể đạt được điều này mà vẫn giữ được sự tử tế không?”


Khi lòng tham trả lời thay ta, ta dễ đi lạc. Khi lòng nhân trả lời, ta tìm được đường.


Điển tích và câu chuyện: khi lòng tham và lòng nhân lên sân khấu

Lòng tham – những câu chuyện không bao giờ cũ
• Vua Midas trong thần thoại Hy Lạp, người cầu xin thần Dionysus cho mình khả năng biến mọi thứ thành
vàng. Kết quả: ông biến cả con gái mình thành tượng vàng.

• Trương Phụ trong lịch sử Việt Nam, người vì tham quyền mà phản bội triều đình, để lại tiếng xấu muôn
đời.


Lòng nhân - những ánh sáng không bao giờ tắt
• Mẹ Teresa - người dành cả đời cho những người nghèo nhất Ấn Độ.

• Thích Quảng Đức - ngọn lửa từ bi làm chấn động thế giới năm 1963.

• Jean Valjean – biểu tượng của lòng nhân sau khi được tha thứ.


Giải mã hai mặt của nhân tính

Khoa học thần kinh:
• Lòng tham kích hoạt vùng não liên quan đến phần thưởng.

• Lòng nhân kích hoạt vùng liên quan đến sự đồng cảm và kết nối xã hội.


Tâm lý học:
• Lòng tham tăng khi con người cảm thấy thiếu thốn hoặc bị đe dọa.

• Lòng nhân tăng khi con người cảm thấy an toàn và được yêu thương.


Xã hội học:
• Xã hội càng bất bình đẳng, lòng tham càng mạnh.

• Xã hội càng gắn kết, lòng nhân càng nở hoa.


Y học hành vi:
• Những người thường xuyên làm việc thiện có hệ miễn dịch tốt hơn (Nguồn: Harvard Health Publishing,
2017).

• Lòng tham quá mức dẫn đến stress, rối loạn lo âu và trầm cảm.

 

Xây dựng mẫu người đáng tôn trọng trong thời đại biến động

Giữa lòng nhân và lòng tham, con người không cần chọn một và bỏ một. Điều ta cần là sự tỉnh thức – biết khi nào lòng tham đang kéo ta đi quá xa, và khi nào lòng nhân cần được nâng lên cao hơn.


Một mẫu người đáng tôn trọng trong thời đại hôm nay không phải người không có lòng tham, mà là người biết đặt lòng tham dưới sự dẫn dắt của lòng nhân. Người ấy hiểu rằng tham vọng là động lực, nhưng lòng nhân mới là la bàn. Người ấy biết rằng thành công không chỉ đo bằng những gì ta có, mà bằng những gì ta trao đi.


Trong một thế giới đầy biến động, lòng nhân là thứ giữ ta lại với nhau; lòng tham là thứ đẩy ta tiến lên. Khi hai dòng chảy ấy hòa vào nhau, con người trở nên trọn vẹn – mạnh mẽ mà vẫn tử tế, quyết liệt mà vẫn bao
dung.

BBT Dân Việt News