Sáng Chủ nhật, 31/05/2026.

Một buổi sáng cuối thu trên đất Australia. Chỉ vài tiếng nữa thôi, mùa đông sẽ chính thức gõ cửa. Đây đã là mùa
đông thứ sáu của tôi nơi xứ người.


Ngoài trời chỉ 13 độ C. Gió se lạnh luồn qua những tán cây trước hiên nhà. Nắng vẫn vàng, nhưng là thứ nắng
nhạt nhòa, yếu ớt như đang cố níu lại chút hơi ấm cuối cùng của mùa thu.


Tôi pha một tách cà phê, ngồi lặng bên khung cửa sổ rồi bật bài hát Chị Tôi của Trần Tiến.


Giọng ông khàn khàn, rè rè, không trau chuốt, không kỹ thuật, nhưng lại có sức mạnh kỳ lạ. Nó như một lưỡi dao
cùn chậm rãi, cứa vào ký ức, cứa vào lòng người nghe. Ngay từ những câu hát đầu tiên, tôi đã nhìn thấy hiện ra
trước mắt mình một chiếc cầu quê cong cong bên bến sông, hàng cau xác xơ trong gió, những dây trầu khô quắt
quẹo và một ngôi mộ đất đơn sơ nằm lặng lẽ dưới bóng chiều.


Không biết từ lúc nào, bài hát không còn là bài hát nữa.


Nó trở thành một câu chuyện.


Một câu chuyện buồn đến thắt lòng về một người chị đã dành cả tuổi xuân để lo cho mẹ già, cho các em khôn
lớn. Chị từng đẹp, từng có những người thương thầm nhớ trộm (thời con gái lưng ong). Chị cũng từng mơ về
một mái nhà, một người chồng, một đứa con để bồng bế. Nhưng hết năm này sang năm khác, chị gác lại hạnh phúc riêng để chăm sóc những người mình yêu thương.


Rồi đến khi các em trưởng thành, mẹ đã khuất xa, tuổi xuân cũng lặng lẽ đi qua tự bao giờ.


Điều làm tôi đau nhất, không phải là sự cô đơn của chị, mà là sự chờ đợi.


Một người phụ nữ sống bằng hy vọng.


Một lời hẹn.


Một ngày cưới.


Một người đàn ông sẽ quay về đón mình qua cây cầu mới xây.


Nhưng người ấy không trở lại (tôi rơi nước mắt, và tự tôi gắn cho người đàn ông ấy một hình ảnh đẹp, rằng: Ông ấy bị tử nạn, mất trí nhớ ... chứ không dám nghĩ đến bội bạc. Bởi tôi sợ chính mình khóc nhiều hơn cho tình huống của chị).

Chị vẫn chờ.


Chờ đến khi tóc bạc.


Chờ đến khi những mùa cau ra trái rồi rụng xuống. Chờ mỗi mùa dây Trầu Không, ra lộc non, rồi tàn úa ... và cũng rụng xuống.


Chờ đến khi cuộc đời khép lại trong lặng lẽ.


Để rồi cuối cùng, bên chiếc cầu năm ấy chỉ còn lại một ngôi mộ đắp đất:
“Mộ người chưa có chồng…”


Mỗi lần nghe đến câu hát ấy, tim tôi như bị ai bóp nghẹn. Mắt cay xè. Giọng run run, môi mấp máy không thành lời ... có thể tôi quá nhạy cảm chăng?


Tôi từng nghe rất nhiều bài hát viết về gia đình: Cha Tôi, Mẹ Tôi, Anh Tôi, Em Tôi… Mỗi bài đều mang một vẻ đẹp riêng. Nhưng riêng Chị Tôi, luôn làm tôi chạnh lòng, một nỗi buồn tan tóc, bi ai.


Có lẽ bởi trong cuộc đời này, ai cũng từng gặp những người phụ nữ như thế.


Một người mẹ.


Một người chị.


Mọt người em.


Một người dì.


Một người cô.


Những người đã lặng lẽ hy sinh cả cuộc đời mình cho người khác mà chẳng bao giờ đòi hỏi sự đền đáp.


Khi còn trẻ, tôi nghe bài hát này và thấy buồn.


Khi bước vào tuổi trung niên, tôi nghe và thấy thương.


Còn bây giờ, mỗi lần nghe lại, tôi thấy mình mắc nợ.


Mắc nợ những người phụ nữ đã âm thầm đi qua đời mình bằng tất cả lòng yêu thương và sự hy sinh.


Người ta thường nói càng lớn tuổi, nước mắt càng ít đi.


Có lẽ đúng?


Nhưng lạ thay, mỗi lần nghe Chị Tôi, mắt tôi vẫn cay cay. Những giọt nước mắt không còn rơi thành dòng như thời trẻ, nhưng cứ âm thầm rỉ ra nơi khóe mắt.


Bài hát kết thúc từ lúc nào không hay. Những vạt nắng đầu đông, vàng yếu rớt xuống hiên nhà như khói hương lảng bảng trên một ngôi mộ quê. Như tiếng gió thổi qua hàng cau già. Như tiếng gọi nghẹn ngào của người em đứng trước mộ chị mình sau bao năm xa cách:
“Chị ơi… sao vẫn chưa lấy chồng?”


Một câu hỏi không cần câu trả lời.


Bởi câu trả lời đã nằm lại bên chiếc cầu quê ấy từ rất lâu rồi.

Phong Nguyễn
Sydney, 31/05/2026


Bản nhạc có thể nghe trên YouTube:
https:/youtu.be/D-2VJcafLS078i-XodP3yPIHDrz7L33