Tám mươi năm đời người, bốn mươi năm tha hương, tôi ngồi bên cửa sổ mùa đông xứ người, nhìn những đứa cháu của bạn bè sau giờ học chỉ biết cắm mặt vào màn hình điện thoại, máy tính. Chúng say mê những trò chơi vô tận, còn cha mẹ thì mặc nhiên để mặc. Tôi chạnh lòng. Tôi tự hỏi: Nếu cứ thế này, tương lai của chúng sẽ đi về đâu?