Nếu như các di dân trước đây được nhận phúc lợi xã hội như trợ cấp nuôi con, trợ cấp carer, ngay khi được cấp thường trú, thì kể từ năm sau, họ sẽ phải chờ đến 4 năm. Sự thiệt thòi của di dân đã giúp chính phủ liên bang tiết kiệm được 671 đô-la triệu trong 5 năm.