Tin nước Úc
Người giao báo giấy: Cây cầu nhỏ nối bạn đọc với quê hương
Vào những buổi sáng thứ Năm hàng tuần, dẫu trời Sydney lạnh, nóng, mưa, hay nắng…...
Cảm xúc dâng trào khi nghe nhạc phẩm Chị Tôi
Lời của người đã khuất: Tiếng vọng từ tro cốt trong lòng biển
Lòng kiên định
Hỏa táng: Ngọn lửa khởi đầu từ đâu, và vì sao nó bùng lên trở lại?
Đi xem 12 sứ đồ trên biển
Tự hào và kiêu ngạo cách nhau 1 sợi tóc
Mực Úc giòn - Mực Việt dai: Chuyện nhỏ mà không nhỏ trên mâm cơm
Năm nay, các bậc cao niên có phải bay về quê nhà để... trốn mùa Đông ?
Mơ về một thành phố văn minh, an toàn
Sống theo lời Chúa dạy
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Tìm kiếm những cách mới để giúp mọi người vượt qua rào cản kỹ thuật số
Trong thế giới kỹ thuật số tiến bộ nhanh chóng, việc bắt kịp những thay đổi của công nghệ có thể khó khăn, đặc biệt đối với những người thiếu kỹ năng căn bản hoặc sự tự tin. Các sự kiện cộng đồng trong Tuần lễ Trực Tuyến ‘Get Online Week’ từ 16 đến 22 tháng 10, hiện giúp mọi người cải thiện kỹ năng kỹ thuật số của mình, để có thể tham gia vào cuộc sống cộng đồng dễ dàng hơn.
Cao Niên Vui Sống: Tránh bị sặc ở người cao tuổi
Tình huống sặc xảy ra khi nước hay thức ăn lẽ ra đi vào thực quản để xuống dạ dày, thì do một lý do nào đó đi vào khí quản khiến người ta có phản ứng là ho hay sặc, để tống thức ăn hay nước ra ngoài. Đây là một phản xạ thường gặp ở mọi lứa tuổi, chứ không riêng gì giới cao niên. Thế nhưng một câu chuyện xảy ra bên Mỹ, khi vị cao tuổi bị mất chức năng 'sặc', do đó nước đi vào khí quản và xuống đáy phổi. Vậy làm thế nào biết được vị cao niên bị mất phản xạ 'sặc'?. Bác sĩ Brian Cung ĐìnhThanh Bình ở Sydney dành cho tiết mục Cao Niên Vui Sống buổi nói chuyện sau đây.
Tin Úc Trong tuần
Tin Nam Úc
Người giao báo giấy: Cây cầu nhỏ nối bạn đọc với quê hương
Vào những buổi sáng thứ Năm hàng tuần, dẫu trời Sydney lạnh, nóng, mưa, hay nắng… tôi - người giao báo giấy Việt ngữ giữa thế kỷ 21 - vẫn dậy sớm, lục đục xếp từng xấp báo Dân Việt News lên xe. Người ta bảo thời đại này ai còn đọc báo giấy nữa. Tôi chỉ cười, vì tôi biết: vẫn còn những người Việt, ở những góc nhỏ bé của xứ sở chuột túi này, chờ tôi như chờ một mẩu quê nhà.
