tin việt nam
Hình ảnh Ngựa trong Kinh Thánh và Kinh Phật
Hiểu thấu lễ vật thách cưới trong Sơn Tinh - Thủy Tinh
Vì sao “Ngựa lại Có Tuổi”
ẨM THỰC TẾT VIỆT - NGƯỜI VIỆT ĂN BẰNG CẢ SÁU GIÁC QUAN
TẾT CỦA NGƯỜI VIỆT - CUỘC NGẮT NHỊP THỜI GIAN ĐỂ LÀM MỚI ĐỜI SỐNG
Xuân Hội Ngộ Giữ Lửa Việt Trên Đất Úc
Gặp gỡ giữa hai tâm hồn thơ Việt Nam – Palestine
Campuchia trao trả 353 công dân cho Việt Nam
Việt Nam: - Lật tàu trên Vịnh Hạ Long, hàng chục người chết, vẫn còn tìm kiếm người mất tích
Công ty C.P. Việt Nam xử lý heo bệnh bằng cách 'nấu cho cá ăn': đúng hay sai, có nguy hại gì?
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Sau thời gian dài...Người quên ngựa ? Ngựa nhớ người ?
Tết là thời điểm giúp con người gợi nhớ! Tiếc nuối làm sao khi bạn bè đang thân thiết nhau… nhưng thế rồi, lại có lúc rời nhau, tách biệt
hẳn nhau. Hỏi có ai nghĩ rằng: Một con ngựa có thể trở thành người bạn trung thành và lâu dài nhất của chúng ta nếu chúng ta đối xử tốt với nó - theo một nghiên cứu mới cho biết.
Ngựa qua truyền thuyết và huyền thoại
Những câu chuyện về ngựa đã tồn tại hàng thế kỷ, đan xen giữa lịch sử, trí tưởng tượng và sự pha trộn của các tín ngưỡng văn hóa từ khắp nơi trên thế giới. Thật thú vị khi biết rằng Ngựa xuất hiện trong rất nhiều thần thoại, truyền thuyết và truyện dân gian. Việc tìm hiểu những câu chuyện này không chỉ mang tính giải trí; nó còn là cánh cửa giúp hiểu được cách con người nhìn nhận ngựa và vai trò mà chúng đã đóng, cả thực tế và tưởng tượng, trong suốt lịch sử.
Năm Mới Tất Nhiên Phải Mới . . .
Cách đây nửa thế kỷ, mỗi khi đón Tết, người ta thường đem bài thơ Năm Mới của cụ Tú Xương ra bình phẩm. Một ông Đồ cay cú vì “lực bất tòng tâm” – do cái nghèo nó ràng buộc - nên lấy ngạo nghễ để quên, làm thơ chọc quê thiên hạ để cười. Trong bài Năm Mới, nhà thơ trào phúng Tú Xương (1870 – 1907) của cuối thế kỷ XIX chê trách cái rởm của đa số người đương thời theo nhận xét riêng mình:
NGÀY TẾT CẢM XÚC VỀ BA CHỮ TÌNH
Trong dòng chảy bất tận của thời gian, có những thứ không bao giờ cũ, không bao giờ phai nhạt, không bao giờ mất đi dù con người có đi xa đến đâu, sống giữa bao biến động. Đó là ba cái tình: tình Tết, tình quê hương, và tình người. Ba cái tình ấy như ba sợi chỉ đỏ đan vào nhau, tạo nên tấm thảm cảm xúc sâu sắc, bền bỉ, và thiêng liêng trong tâm hồn người Việt.
Huyền Thoại Ngựa Mang Tên "Hỏa Phong"
Trên thảo nguyên mênh mông nơi gió thổi suốt bốn mùa và mặt trời mọc lên như một ngọn lửa thiêng, người ta kể rằng có một giống ngựa không bao giờ phản bội chủ. Chúng sinh ra từ hơi thở của đất, từ tiếng sấm đầu mùa và từ ánh chớp xé ngang bầu trời. Người du mục gọi chúng là “những linh mã của lời thề”, bởi mỗi con ngựa khi chọn một chủ nhân sẽ gắn bó đến tận cùng, như thể sợi dây vô hình giữa hai trái tim đã được buộc lại từ kiếp trước.
TRANH ĐÔNG HỒ VÀ TẾT NGUYÊN ĐÁN CỦA NGƯỜI VIỆT
Mỗi độ xuân về, khi gió lạnh cuối đông còn vương trên hiên nhà, trong ký ức của nhiều người Việt – dù đang ở quê hương hay nơi đất khách – lại hiện lên những hình ảnh rất đỗi thân quen: bánh chưng xanh, câu đối đỏ, cành đào phai, chậu quất trĩu quả… Và đâu đó, trên vách tre hay bức tường vôi cũ, là những bức tranh Đông Hồ mộc mạc, rực rỡ, giản dị mà ấm áp. Đó không chỉ là tranh treo ngày Tết, mà là hơi thở của một nền văn hóa dân gian, gắn bó bền chặt với Tết Nguyên Đán của người Việt suốt bao thế kỷ.
Hình ảnh Ngựa trong Kinh Thánh và Kinh Phật
Ngựa là động vật rất gần gũi với người. Ngựa phục vụ các bậc cao sang quyền quý đến thứ dân áo vá; từ tướng quân chỉ huy ngoài trận mạc đến anh phu trạm đưa thư trong khu phố thời xưa. Ngựa được nhắc đến trong kinh điển nhà Phật và cả trong Kinh Thánh là lời của Đức húa Trời. Nhưng ở mỗi nơi, ngựa được sử dụng khác mục đích, được mô tả hay xem là một biểu tượng theo từng vai trò riêng biệt.
