Tin nước Úc
Mưa Úc: những giọt thẳng đứng và nỗi nhớ Sài Gòn sau ô kính
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những sợi mưa Úc rơi thẳng tắp xuống khu vườn rau...
Úc: Nửa thế kỷ nhìn lại qua mắt một người Việt... già
CHIẾC PHONG BÌ KHÔNG CÓ NGƯỜI GỬI
Làm mới mình giữa một thế giới không ngừng chuyển động
ĐỊA LINH SANH NHÂN KIỆT – chuyện kể của một người đi tìm căn nguyên
Từ luống rau đến những chân trời mới
Khi Đất Trời Cất Tiếng Hát Của Người Maori
Vượt lên chính mình
Cơn gió thoảng hay một mùa đổi chiều?
Một Trăm Tuổi - Điều Kỳ Diệu Có Xác Suất Chỉ Vài Người Được Chứng Kiến
Thân thể kỳ diệu – một bài Thánh ca viết bằng xương thịt
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Bảo hiểm nhà ở và tài sản trong nhà tại Úc
Các hiện tượng thời tiết như lũ lụt, cháy rừng, bão và lốc xoáy là một phần thường xuyên của cuộc sống ở nhiều nơi tại Úc. Ngay cả khi bạn đang thuê nhà, bạn vẫn có thể bị ảnh hưởng hư hại do nước ngấm hoặc trộm cắp. Trong tập này của Australia Explained, các chuyên gia sẽ phân tích những điều căn bản về bảo hiểm nhà ở và tài sản trong nhà.
Hơn 70% bệnh nhân trung niên tại Úc chưa từng nghe về lão thị
AUSTRALIA - Nghiên cứu mới cho thấy người Úc trong độ tuổi từ 35 đến 50 đang phải vật lộn với tình trạng thị lực mờ hoặc không rõ trong các công việc hàng ngày - nhưng đến hơn 70% bệnh nhân chưa từng nghe đến tình trạng được gọi là lão thị. Điều này cho thấy có một khoảng cách nhận thức lớn khi nói đến những thay đổi về thị lực ở tuổi trung niên này.
Chạy trốn chiến tranh và vươn lên trên đất Úc
Hơn 30 năm sau khi chiến tranh tàn phá Bosnia và Herzegovina, khiến hơn 100.000 người chết và để lại những chấn thương, một người tị nạn đến Úc từ thiếu thời đã có cơ hội thực hiện ước mơ trở thành bác sĩ phẫu thuật. Cô chia sẻ về hành trình ngoạn mục để hiện thực ước mơ thời thơ ấu của mình với đầy lòng biết ơn quê hương thứ hai đã chắp cánh cho cô.
Tin Úc Trong tuần
Tin Nam Úc
Mưa Úc: những giọt thẳng đứng và nỗi nhớ Sài Gòn sau ô kính
Tôi ngồi bên cửa sổ, nhìn những sợi mưa Úc rơi thẳng tắp xuống khu vườn rau sau nhà. Không xiên, không nghiêng, không bị gió kéo thành những đường chéo mềm mại như ở Sài Gòn. Chúng rơi như thể có ai đó trên trời đang dùng thước kẻ mà vạch từng đường một - ngay ngắn, chuẩn chỉnh, không chút cảm xúc. Và chính cái sự “không cảm xúc” ấy làm lòng tôi chùng xuống.
