Thứ sáu, 14/08/26, 13:45 Australia/Sydney


Đời sống

Chọn và dùng nước rửa chén để được an toàn

Chọn và dùng nước rửa chén để được an toàn
Tôi năm nay sáu mươi ba tuổi, sống ở Úc cũng đã nhiều năm, vậy mà mỗi lần đứng trước kệ nước rửa chén trong Coles hay Woolies, tôi vẫn thấy mình như con bé mười tuổi ngày xưa, đứng trong bếp nhà má, tay cầm cục xà phòng giặt đồ mà má đưa cho. Hồi đó, má chỉ nói một câu gọn lỏn:...

TÌNH ĐỜI - Tình yêu lạc nhịp, gia đình tìm lại

TÌNH ĐỜI - Tình yêu lạc nhịp, gia đình tìm lại
Ngày còn đi học, Thụ và Đào là đôi bạn mà cả lớp đều ngầm hiểu “hai đứa này kiểu gì cũng thành một cặp”. Nhưng chính hai nhân vật chính lại giả vờ không biết. Đào thì hay cười, nụ cười cong cong như dấu hỏi. Thụ thì hiền, ít nói, nhưng mỗi lần Đào hỏi bài là mặt đỏ như trái gấc. Tình cảm tuổi trẻ cứ thế lớn lên như cây bàng sau sân trường: chẳng ai chăm mà vẫn xanh tốt.

CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời

CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời
Hôm nay, con ngồi xuống viết những dòng này vì tự nhiên thấy lòng mình nặng như có ai đặt một viên đá lên ngực. Không phải vì bài thi cuối kỳ, cũng không phải vì chuyện bạn bè. Mà vì… con thấy ba cô đơn quá. Cô đơn đến mức con – đứa con gái 18 tuổi – muốn ôm ba một cái thật chặt, như thể ôm cả những năm tháng ba đã chịu đựng một mình.

TÌNH ĐỜI - Ngôi nhà hai triệu ba và những đêm dài thao thức

TÌNH ĐỜI - Ngôi nhà hai triệu ba và những đêm dài thao thức
Bà Tám năm nay bảy mươi lăm tuổi. Người nhỏ thó, tóc bạc như mây, dáng đi chậm nhưng mắt vẫn sáng như người còn giữ được một góc trời thanh thản trong lòng. Bà sống trong một căn nhà khang trang nằm ở vị trí “vàng”: gần trường học, gần shopping, gần bác sĩ, gần trạm xe buýt, mà ga xe lửa thì chỉ cách chưa tới hai cây số.

CHUYỆN ĐỜI - Bác sĩ và bóng đêm của “bùa mê” thời hiện đại

CHUYỆN ĐỜI - Bác sĩ và bóng đêm của “bùa mê” thời hiện đại
Trong cộng đồng người Việt ở nước ngoài, đôi khi có những câu chuyện nghe qua tưởng đùa, nhưng càng nghe càng thấy lạnh gáy. Người ta vẫn bảo: “Thời buổi này còn ai tin bùa ngải”. Nhưng rồi, khi chứng kiến một người trí thức, bác sĩ hẳn hoi, bỗng trở nên đờ đẫn như mất hồn, người ta lại không biết phải giải thích bằng lý lẽ nào.

Tuổi già & Hội đoàn - Đừng sống một mình với chiếc ghế

Tuổi già & Hội đoàn - Đừng sống một mình với chiếc ghế
Có một buổi sáng, tôi ngồi uống cà phê với mấy ông bạn già trong công viên, nói với nhau nghe chuyện trên trời dưới đất… rồi cũng quay về chuyện... bệnh tật. Ông thì mới thay khớp gối. Ông thì vừa đặt stent tim. Ông khác đang lo đường huyết lên xuống thất thường.

TÌNH ĐỜI - Gieo giống gì thì gặt giống đó

TÌNH ĐỜI - Gieo giống gì thì gặt giống đó
Người Việt mình có câu: “Gieo giống gì thì gặt giống đó.” Nghe thì đơn giản, nhưng đời sống vốn thích trêu ngươi, cứ bắt người ta gieo một đằng rồi gặt một nẻo, để rồi đến cuối cùng mới vỡ lẽ: gieo gì không biết, chứ tấm lòng thì không bao giờ gieo lầm.

CHUYỆN ĐỜI - Đi quá xa trong chính sự khôn ngoan của mình

CHUYỆN ĐỜI - Đi quá xa trong chính sự khôn ngoan của mình
Ở tuổi 36, Tài bước vào vị trí trưởng phòng kỹ thuật của một xưởng sản xuất đồ gia dụng bằng nhựa cao cấp với dáng vẻ của một người “đủ lông đủ cánh”. Anh có bằng cấp treo đầy tường, chứng chỉ chuyên môn xếp thành tập, và một niềm tin mãnh liệt rằng: “Tôi biết rõ hơn tất cả mọi người cộng lại.”

Bán anh em xa, mua láng giềng gần

Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn, mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.

TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột

TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột
Nếu ai đó hỏi rằng bi kịch gia đình bắt đầu từ đâu, thì câu trả lời thường không nằm trong những cú đấm đầu tiên, cũng không phải ở những lời nói nặng nề. Nó bắt đầu từ những điều nhỏ hơn nhiều: một cái liếc mắt thiếu tôn trọng, một bữa cơm bị dời lại “để cho cháu ăn trước”, hay một câu nói vô thưởng vô phạt kiểu “để đó, mẹ không cần biết đâu”. Những thứ nhỏ bé ấy, khi tích tụ đủ lâu, có thể trở thành một cơn bão lớn mà không ai kịp nhận ra.
Tôi yêu tiếng Dân tôi

Bán anh em xa, mua láng giềng gần

Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn, mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.