Thứ sáu, 31/07/26, 09:24 Australia/Sydney


Đời sống

CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn

CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Liên đặt chân xuống sân bay Sydney vào mười giờ sáng có gió biển hiu hiu, khi mặt trời bắt đầu rực rỡ như một khoanh dưa gang chín tròn trĩnh đặt trên đĩa. Cô kéo chiếc vali màu xanh bạc hà – món quà chia tay của đám bạn thân – mà lòng nặng như thể bên trong không phải quần áo, mà là cả một phần tuổi trẻ còn chưa kịp gấp lại cho gọn.

Mồm miệng đỡ tay chân

Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.

ỐC VÒI VOI

ỐC VÒI VOI
Buổi chiều cuối tuần ở Bankstown, ba ông bạn già – chú Tư, chú Bảy, chú Tám – lại tụ tập trong sân sau nhà chú Tư. Trên bàn là ấm trà nóng, dĩa đậu phộng rang, và một câu chuyện đang nóng hơn cả ấm trà: ốc vòi voi.

TÌNH ĐỜI - Ly hôn tay không sau 13 năm chung sống

TÌNH ĐỜI - Ly hôn tay không sau 13 năm chung sống
Buổi chiều hôm ấy, nắng rơi xuống mái hiên nhà bà Bảy như những sợi chỉ vàng mỏng manh, nhẹ đến mức chỉ cần một cơn gió thoảng qua cũng đủ làm chúng tan biến. Căn nhà nhỏ, nơi từng vang tiếng cười của ông bà suốt mấy chục năm, giờ chỉ còn lại tiếng đồng hồ tích tắc và hơi ấm của những ký ức cũ...

CHUYỆN ĐỜI - Nàng dâu hiền – một chuyện Ru-tơ giữa đời thường

CHUYỆN ĐỜI - Nàng dâu hiền – một chuyện Ru-tơ giữa đời thường
Trong nhiều cộng đồng người Việt tại hải ngoại, những câu chuyện về mẹ chồng – nàng dâu thường được kể bằng giọng điệu cảnh giác: “khó hòa hợp”, “khác nếp sống”, “khác quan điểm”, “khác thế hệ”. Nhưng giữa những lời đồn đại ấy, vẫn có những mối quan hệ được xây dựng bằng sự chân thành, tôn trọng và lòng biết ơn. Câu chuyện của Hiền – cô gái sang Úc du học lúc tròn 22 tuổi – và bà Huấn – mẹ của Doanh (anh chàng phụ giảng trẻ tại đại học) là...

Móng tay và sức khỏe của cơ thể

Móng tay và sức khỏe của cơ thể
Có bao giờ ta ngồi ngắm đôi bàn tay của mình và tự hỏi: “Ông Trời tạo ra móng tay để làm gì?” Một câu hỏi nghe tưởng đơn giản, nhưng càng nghĩ càng thấy thú vị. Bởi móng tay – cái phần cứng cứng, mỏng mỏng nằm ở đầu ngón tay – hóa ra lại là một trong những bộ phận có sức sống mạnh mẽ nhất trên cơ thể. Mỗi ngày, chúng âm thầm dài thêm khoảng 0.1 mm, như thể đang nhắc ta rằng: “Tôi vẫn đang sống, vẫn đang lớn đây nhé!”

TÌNH ĐỜI - Giả khờ để vạch mặt con dâu

TÌNH ĐỜI - Giả khờ để vạch mặt con dâu
Bà Hoành năm nay bảy mươi ba tuổi, người Nam Bộ chính hiệu, giọng nói lúc nào cũng ngọt như nước mía nhưng cứng cỏi như gốc dừa sau nhà. Cả đời bà chỉ có một đứa con trai – Thân – nên thương nó đến mức nhiều khi chính bà cũng thấy… hơi quá tay. Nhưng biết sao được, đàn bà góa chồng từ sớm, con trai là chỗ dựa duy nhất, thương nó cũng là thương chính mình.

CHUYỆN ĐỜI - Giấc mộng lên trời, cú ngã xuống đất

CHUYỆN ĐỜI - Giấc mộng lên trời, cú ngã xuống đất
Nếu có cuộc thi “đứa trẻ to xác nhưng đầu óc… để đâu không rõ”, chắc Hoán sẽ đoạt giải quán quân ngay thuở tiểu học. Từ ngày cắp sách đến trường, Hoán đã nổi tiếng theo cách chẳng ai muốn nổi: bắt nạt bạn bè, cãi thầy cô, học hành thì lười như mèo gặp nắng. Cái gì cũng có thể bỏ qua, trừ việc khoe sức mạnh. Trời sinh Hoán cao lớn, vai u thịt bắp, đi đứng như muốn rung cả hành lang. Nhưng trời cũng quên ban cho cậu ta...

TÌNH ĐỜI - Một kiếp đi lạc và hành trình trở về

TÌNH ĐỜI - Một kiếp đi lạc và hành trình trở về
Ngày Thụ rời quê, trời xám như tro bếp. Con đường đất đỏ dẫn ra khỏi quận lỵ nhỏ bé phủ bụi mù, còn trong lòng anh thì phủ một lớp mù khác – mù của tham vọng, của hy vọng đổi đời, của những lời hứa nghe ngọt đến mức khiến người ta quên mất mình đang có gì trong tay.

CHUYỆN ĐỜI - Kiêu hãnh như một vết son lem

CHUYỆN ĐỜI - Kiêu hãnh như một vết son lem
Sinh ra trong một gia đình quyền thế ở Sài Gòn, nơi những bữa tiệc sang trọng diễn ra thường xuyên như cơm bữa và những chiếc xe hơi bóng loáng nối đuôi nhau trước cổng biệt thự, cô gái ấy lớn lên trong một thế giới mà mọi thứ đều quá dễ dàng. Cha mẹ đặt cho cô cái tên thật đẹp: Linh Chi – mong cô vừa thanh tao vừa quý phái như loài linh chi quý hiếm. Nhưng đời vốn thích trêu ngươi: cái quý phái thì có, còn cái thanh tao… lại bị cái kiêu hãnh lấn át từ lúc nào không hay.
Tôi yêu tiếng Dân tôi

Bán anh em xa, mua láng giềng gần

Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn, mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.