Đời sống
CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời
Hôm nay, con ngồi xuống viết những dòng này vì tự nhiên thấy lòng mình nặng như...
TÌNH ĐỜI - Ngôi nhà hai triệu ba và những đêm dài thao thức
CHUYỆN ĐỜI - Bác sĩ và bóng đêm của “bùa mê” thời hiện đại
Tuổi già & Hội đoàn - Đừng sống một mình với chiếc ghế
TÌNH ĐỜI - Gieo giống gì thì gặt giống đó
CHUYỆN ĐỜI - Đi quá xa trong chính sự khôn ngoan của mình
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột
CHUYỆN ĐỜI - Bộ não có tài… bịp bợm
Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
TÌNH ĐỜI - Khi cánh cửa nhà để hở
Ông Trị năm nay năm mươi sáu tuổi, dáng người vẫn còn rắn rỏi của một người quen làm việc tay chân, nhưng ánh mắt đã nhuốm màu
mệt mỏi. Người ngoài nhìn vào cuộc đời ông, ai cũng bảo ông là người đàn ông mẫu mực: thương vợ, thương con, làm ăn chân chính, không rượu chè, không cờ bạc. Ông cũng tin như vậy. Suốt bao nhiêu năm, ông vẫn nghĩ mình đã làm tròn bổn phận của một người chồng, người cha - bằng cách làm việc không ngơi nghỉ để mang về cho gia đình một cuộc sống đủ đầy.
CHUYỆN ĐỜI - Vứt bỏ con… để mong con có tương lai
Bà Tuyền đứng trước cổng cơ sở sản xuất trái cây đồ hộp Vượng Phát, đôi tay run run, lòng ngổn ngang như một mớ chỉ rối. Bốn mươi năm cuộc đời, có những điều tưởng đã chôn sâu, vậy mà chỉ cần một bước chân, tất cả lại ùa về như cơn gió xoáy. Bà đã chuẩn bị cho cuộc gặp này suốt nhiều năm, nhưng khi đối diện với cánh cổng lớn kia, bà lại thấy mình nhỏ bé, yếu đuối như cô gái hai mươi lăm tuổi năm nào – cái năm bà phạm sai lầm lớn nhất đời mình.
Rửa chén bát sao cho sạch
Có những buổi chiều ở Úc, khi mặt trời vừa tắt sau dãy Blue Mountains, tôi đứng trong bếp nhìn đống chén bát như một chiến trường nhỏ.
Chén, tô, muỗng, đũa, rồi nồi, xoong, chảo… tất cả nằm đó, lấp lánh dưới ánh đèn vàng, nhưng lại mang trên mình những vệt dầu mỡ bướng bỉnh như thể chúng vừa tham gia một cuộc biểu tình đòi quyền được… không sạch.
Giúp trẻ ăn uống lành mạnh, năng động để tránh cảnh béo phì
Thống kê y tế Úc trong hơn một thập niên qua cho thấy béo phì ở trẻ em không chỉ là một hiện tượng sức khỏe cộng đồng mà còn là một chỉ dấu của những bất bình đẳng xã hội sâu xa. Theo báo cáo của Australian Institute of Health and Welfare (AIHW), khoảng 25% trẻ em và thanh thiếu niên Úc bị thừa cân hoặc béo phì trong giai đoạn 2017–2018, một tỷ lệ gần như không thay đổi so với năm 2007–2008. Đáng chú ý hơn, 38% trẻ em và thanh thiếu niên người Aboriginal và Torres Strait Islander bị thừa cân hoặc béo phì trong năm 2018–2019, tăng từ 31% vào năm 2012–2013, cho thấy mức độ gia tăng đáng lo ngại trong nhóm dân số bản địa.
Bí quyết giữ sơn xe bền lâu không phai
Nếu bạn từng nhìn chiếc xe của mình sau vài năm sử dụng và thở dài: “Ủa sao mới mua hồi nào mà giờ nhìn như xe chạy Uber 10 năm?”, thì xin chúc mừng – bạn không cô đơn. Màu sơn xe là thứ rất dễ “xuống sắc”, nhưng cũng là thứ hoàn toàn có thể giữ đẹp dài lâu nếu hiểu đúng nguyên nhân và chăm sóc đúng cách. Hãy cùng tôi “mổ xẻ” xem vì sao có xe 10 năm vẫn bóng loáng, còn có xe 8–9 năm đã mốc meo, phai màu, rồi tìm ra bí quyết rửa xe, chọn dung dịch rửa và bảo vệ sơn sao cho hiệu quả nhất.
CHUYỆN ĐỜI - Không chịu nổi cô đơn
Tôi vẫn nhớ rất rõ cái đêm mưa ấy – đêm đã kéo cuộc đời tôi sang một ngã rẽ mà đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy tim mình thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ ôm lấy chính mình của ngày hôm đó và nói: “Đừng làm điều dại dột.” Nhưng đời người vốn không có chữ “nếu”.
Trải nghiệm mua xe đã sử dụng
Tôi năm nay 42 tuổi, sống ở Sydney, cái tuổi mà người ta hay nói là đủ chín chắn để biết mình muốn gì, nhưng đôi khi vẫn ngây thơ như một đứa trẻ khi bước vào những thứ mình chưa từng trải qua. Tôi vẫn nhớ cái buổi chiều mùa thu ấy, khi tôi đứng ở bến xe bus, gió lạnh thổi qua mặt, và tôi tự nhủ: “Đã đến lúc mình phải có một chiếc xe.” Không phải để khoe khoang, mà để cuộc sống bớt phụ thuộc, bớt những ngày chạy vội trong mưa, bớt những chuyến tàu trễ giờ khiến tôi thở dài.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
