Đời sống
Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Buổi tối Hà Nội, nhất là những đêm mùa đông, có một thứ âm thanh rất riêng:...
Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ
CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Mồm miệng đỡ tay chân
ỐC VÒI VOI
TÌNH ĐỜI - Ly hôn tay không sau 13 năm chung sống
CHUYỆN ĐỜI - Nàng dâu hiền – một chuyện Ru-tơ giữa đời thường
Móng tay và sức khỏe của cơ thể
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
TÌNH ĐỜI - No ấm, chăm sóc vẫn chưa đủ...
Khánh năm nay năm mươi hai tuổi, cái tuổi mà nhiều người đàn ông đã yên bề gia thất, con cái đề huề, còn ông thì vẫn lận đận trên hành trình tìm một tiếng khóc trẻ thơ trong căn nhà rộng thênh thang của mình. Ông giàu có, ai cũng biết. Cả thành phố này, nhắc đến doanh nghiệp gỗ của Khánh là người ta nghĩ ngay đến những hợp đồng xuất khẩu bạc triệu, những chuyến hàng đi châu Âu, Mỹ, Nhật. Nhưng ít ai biết rằng đằng sau vẻ ngoài thành đạt ấy là một trái tim hiền lành, chất phác, và một nỗi mong mỏi âm ỉ suốt bảy năm trời: có một đứa con.
CHUYỆN ĐỜI - Lưu Bình - Dương Lễ thời nay
Người ta vẫn thường nhắc đến chuyện Lưu Bình – Dương Lễ như một biểu tượng đẹp của tình bạn. Một câu chuyện cổ xưa nhưng chưa bao giờ cũ, bởi nó nhắc ta rằng giữa cuộc đời đầy biến động, vẫn có những tấm lòng son sắt, thủy chung. Nhưng đó là chuyện của ngày xưa, khi lòng người còn mộc mạc như hạt lúa mới gặt. Còn thời nay, câu chuyện của Bình và Lễ lại mở ra một phiên bản khác – hiện đại hơn, thực tế hơn, và tiếc thay… nhạt nhẽo hơn.
Hướng dẫn làm món Bánh cuốn Thanh Trì
Trong những loại bánh cuốn hoặc bánh ướt kể trên, bánh cuốn Thanh Trì xem như được nổi tiếng trên toàn quốc. “Thanh Trì” là tên làng thuộc xã Thanh Trì, huyện Thanh Trì, nay là phường Thanh Trì, quận Hoàng Mai, Hà Nội và món bánh cuốn này gắn với làng nên mang luôn tên Thanh Trì. Nghề làm bánh cuốn ở Thanh Trì có lịch sử hàng trăm năm, được xem là một nghề truyền thống lâu đời của đất Thăng Long. Có truyền thuyết kể rằng nghề làm bánh cuốn được dạy từ thời vua Hùng Vương, gắn với nhân vật An Quốc – con vua Hùng thứ 18.
TÌNH ĐỜI - Mùa Phục sinh của 2 trái tim
Loan gặp Ji hoon vào một buổi chiều Sydney đổ mưa, khi cả hai cùng trú dưới mái hiên thư viện. Cô gái Việt Nam 18 tuổi, dáng nhỏ nhắn, đôi mắt đen sâu, còn chàng trai Hàn Quốc 19 tuổi, cao gầy, nụ cười hiền như nắng đầu xuân. Họ bắt đầu bằng những câu chuyện vụn vặt: món ăn Việt Nam cay hơn món Hàn, tiếng Việt khó hơn tiếng Hàn, và Sydney thì rộng lớn đến mức cả hai đều thấy lạc lõng.
CHUYỆN ĐỜI - Từ 1 cuộc đời hư đến buổi tối Good Friday
Quân đặt lưng xuống chiếc giường nhỏ trong căn phòng thuê ở ngoại ô Adelaide, đôi mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà loang lổ ánh đèn vàng. Bên ngoài, gió đêm thổi qua những hàng cây eucalyptus, tạo thành âm thanh xào xạc như tiếng thở dài của ai đó. Ba năm du học, ba năm sống xa nhà, vậy mà chưa một lần Quân cảm thấy lòng mình nặng nề như lúc này.
Nước mắt chảy xuôi, có khi nào chảy ngược?
Dòng chảy của câu tục ngữ “Nước mắt chảy xuôi” luôn gợi một cảm giác rất nhân bản: nó nói một chân lý giản dị mà đau đáu của đời sống Việt – tình thương của cha mẹ luôn hướng xuống con cái, như nước từ cao chảy xuống thấp. Ý nghĩa này được ghi nhận rõ trong các từ điển thành ngữ Việt Nam: câu nói khẳng định cha mẹ dồn hết yêu thương cho con, còn con dù hiếu thảo đến đâu cũng chỉ đáp lại được một phần công lao ấy.
TÌNH ĐỜI - Hũ vàng thay đổi nhân cách
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ông bà gần bảy mươi tuổi, sống trong một căn nhà nhỏ lụp xụp - mái tôn thủng vài chỗ, vách gỗ mục loang lổ - nép mình giữa xóm
lao động nghèo, như một chiếc lá khô bị gió đời quăng quật. Mỗi khi gió thổi, căn nhà rung lên như tiếng thở dài của hai phận người côi cút. Ông bà đều mồ côi từ thuở thiếu thời, lớn lên trong cảnh nương nhờ người dưng, rồi gặp nhau, thương nhau vì cùng một nỗi trống trải. Không con cái, không họ hàng, chỉ có hai thân già dựa vào nhau mà sống. Hàng xóm thì người thương ít, kẻ khinh nhiều; có người còn bảo “nghèo riết rồi hôi hám”, khiến ông bà càng thu mình lại, sống lặng lẽ như hai chiếc bóng.
CHUYỆN ĐỜI - Cờ bạc là bác thằng bần
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Tôi tên Tám. Năm nay năm mươi bảy tuổi. Người ta bảo tuổi này đàn ông đã “chín”, đã biết điều, biết nghĩ, biết thương vợ con. Nhưng tôi thì khác. Tôi già đi mà không trưởng thành. Nửa đời người của tôi trôi qua trong tiếng máy đánh bài lạch cạch, trong ánh đèn nhấp nháy của Casino, trong những đêm trắng ngồi trước màn hình máy đánh bạc ở Club như một kẻ mất hồn.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu
cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.
