Đời sống
Chọn và dùng nước rửa chén để được an toàn
Tôi năm nay sáu mươi ba tuổi, sống ở Úc cũng đã nhiều năm, vậy mà mỗi lần đứng...
TÌNH ĐỜI - Tình yêu lạc nhịp, gia đình tìm lại
CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời
TÌNH ĐỜI - Ngôi nhà hai triệu ba và những đêm dài thao thức
CHUYỆN ĐỜI - Bác sĩ và bóng đêm của “bùa mê” thời hiện đại
Tuổi già & Hội đoàn - Đừng sống một mình với chiếc ghế
TÌNH ĐỜI - Gieo giống gì thì gặt giống đó
CHUYỆN ĐỜI - Đi quá xa trong chính sự khôn ngoan của mình
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
TÌNH ĐỜI - Vợ vạch trần dã tâm của chồng đối với mẹ ruột
CHUYỆN ĐỜI - Bộ não có tài… bịp bợm
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
CHUYỆN ĐỜI - Cờ bạc là bác thằng bần
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Tôi tên Tám. Năm nay năm mươi bảy tuổi. Người ta bảo tuổi này đàn ông đã “chín”, đã biết điều, biết nghĩ, biết thương vợ con. Nhưng tôi thì khác. Tôi già đi mà không trưởng thành. Nửa đời người của tôi trôi qua trong tiếng máy đánh bài lạch cạch, trong ánh đèn nhấp nháy của Casino, trong những đêm trắng ngồi trước màn hình máy đánh bạc ở Club như một kẻ mất hồn.
Sự độc đoán trong gia đình làm xói mòn hạnh phúc
Trong nhịp sống hiện đại, khi vai trò kinh tế trong gia đình không còn cố định vào một giới, quyền lực trong hôn nhân cũng trở nên linh
hoạt hơn. Người phụ nữ có thể là trụ cột kinh tế, người đàn ông có thể là người chăm sóc chính trong nhà; và giữa những đổi thay ấy, một điều vẫn âm thầm gây xói mòn hạnh phúc: sự độc đoán. Nó không thuộc riêng về giới nào. Bất cứ ai – chồng hay vợ – nếu nắm quyền lực trong tay và dùng nó để áp đặt, để buộc người còn lại phải phục tùng, đều có thể khiến gia đình trở thành nơi ngột ngạt thay vì chốn bình yên.
Có chí làm quan, có gan làm giàu
Từ bao đời nay, trong kho tàng lời ăn tiếng nói của người Việt, có những câu tục ngữ như những hạt giống nhỏ bé nhưng mang trong mình cả một cánh rừng tư tưởng. “Có chí làm quan, có gan làm giàu” là một trong những hạt giống như thế. Nó không chỉ là lời khuyên, mà còn là
một tấm gương phản chiếu xã hội, một bản đồ tâm lý của con người Việt Nam trong hành trình tìm kiếm vị trí của mình giữa cuộc đời rộng lớn.
Phải chăng tình ông cháu mỗi lúc một phai nhạt ?
Tôi năm nay đã bảy mươi lăm tuổi. Tính ra cũng hơn ba mươi năm rời quê hương, theo con cái sang Úc định cư. Đời người, càng lớn tuổi càng hay ngoái lại phía sau. Những ký ức cũ, tưởng đã ngủ yên, bỗng trở mình mỗi khi tôi nhìn thấy đám cháu nội ngoại của mình – những đứa trẻ sinh ra và lớn lên ở xứ sở này, nói tiếng Anh như gió, còn tiếng Việt thì lơ lớ như khách du lịch. Điều làm tôi day dứt nhất không phải chuyện ngôn ngữ, mà là cái tình ông cháu sao mà nhạt nhẽo quá. Nó không giống chút nào với những gì tôi từng có với ông bà mình, hay với chính các cháu ở Việt Nam ngày xưa.
Muốn “mất gốc”, Trời cũng không cho!
Dù một con người có thể thay đổi gần như toàn bộ vẻ ngoài và lối sống của mình, DNA vẫn giữ lại một lớp căn tính sâu nhất, không
thể xoá bỏ. Điều này tạo nên một nghịch lý thú vị: ta có thể rời xa truyền thống, văn hoá, ngôn ngữ, thậm chí cả cộng đồng gốc, nhưng không thể xoá sạch dấu vết sinh học về nơi mình đến. Bài viết dưới đây đi sâu vào câu hỏi: liệu một người có thể “bỏ nguồn gốc” hay chỉ có thể quên nó? Và xã hội có tôn quý người từ bỏ nguồn gốc của mình không?
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Bán anh em xa, mua láng giềng gần
Có những câu tục ngữ Việt Nam nghe như lời dặn của bà ngoại lúc xếp mâm cỗ, nhưng khi soi kỹ lại, hóa ra chứa cả một hệ triết học mà Đông – Tây – Phật – Cơ Đốc có ngồi lại cũng phải gật gù. “Bán anh em xa, mua láng giềng gần” là một câu như thế. Nó ngắn, gọn,
mộc mạc, nhưng lại mở ra một cuộc trò chuyện xuyên thời gian, xuyên văn hóa, xuyên cả những hàng rào gỗ nâu ở ngoại ô Sydney nơi người Việt hải ngoại đang sống.
