Đời sống
Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Buổi tối Hà Nội, nhất là những đêm mùa đông, có một thứ âm thanh rất riêng:...
Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ
CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Mồm miệng đỡ tay chân
ỐC VÒI VOI
TÌNH ĐỜI - Ly hôn tay không sau 13 năm chung sống
CHUYỆN ĐỜI - Nàng dâu hiền – một chuyện Ru-tơ giữa đời thường
Móng tay và sức khỏe của cơ thể
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Lòng biết ơn
Trong dịp năm hết Tết đến, nhiều người thường qua cơ hội đó để bày tỏ lòng biết ơn. Ngước có đạo, thường đến chúa chiền, nhà thờ hay hội thánh để bày tỏ lòng biết ơn Trời đã ban dư dật ơn phước, sự an toàn khỏe mạnh cùng với công ăn việc làm hanh thông trong năm vừa qua.
Người ta cũng tỏ lòng biết ơn qua quà cáp biếu tặng đối với người.
BẢN CHẤT CỦA SỰ CHIA SẺ
Chia sẻ là một trong những phẩm chất đẹp nhất của con người. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có sức lan tỏa mạnh mẽ, đủ
để làm ấm một trái tim, thay đổi một cuộc đời, hoặc đơn giản chỉ để nhắc chúng ta rằng mình không hề đơn độc. Chúng ta có thể chia sẻ của cải, tiền bạc (nhằm giúp đỡ), chia sẽ kinh nghiệm, thông tin (hướng dẫn hay chỉ dạy) hoặc chia sẻ nỗi niềm riêng tư (tâm sư). Nhưng chia sẻ bắt nguồn từ đâu? Vì sao có người sẵn lòng mở lòng, còn có người lại khép chặt? Và chia sẻ như thế nào để không biến mình thành nạn nhân của sự lợi dụng?
Tập tục đi lễ đầu năm
Dưới những ngày Tết rực rỡ, khi phố xá lấp lánh sắc hoa và lòng người chùng xuống sau một năm bươn chải, hình ảnh người Việt rộn rã bước vào chùa, nhà thờ, hội thánh hay những nơi thờ tự linh thiêng đã trở thành một nét văn hoá quen thuộc. Đó không chỉ là một thói
quen, mà còn là một trạng thái tâm linh đặc biệt: vừa tìm về cội nguồn, vừa gửi gắm hy vọng, vừa tự soi lại mình trong khoảnh khắc giao mùa.
HUYỀN THOẠI VỀ TRÁI BƯỞI VÀNG
Ở vùng đất ven sông Cổ Giang, nơi sương sớm còn đọng trên lá như những giọt ngọc trời rơi xuống, có một ngôi làng nhỏ tên là Làng
Bưng Tràm. Làng ấy vốn hiền hòa, ruộng đồng phì nhiêu, người dân chất phác như đất phù sa. Nhưng cũng chính nơi ấy, một câu chuyện kỳ lạ đã xảy ra — câu chuyện mà đến tận bây giờ, mỗi độ Tết về, người ta vẫn nhắc nhau mà rùng mình, không dám bày bưởi lên bàn thờ.
Làm thân Ngựa Úc
Trong nhiều thập niên, đua ngựa được xem là “môn thể thao của các vị vua”, là niềm tự hào văn hóa và là ngành công nghiệp giải trí – cá cược trị giá hàng tỷ đô la của Úc. Nhưng đằng sau những chiếc mũ lông vũ rực rỡ tại Flemington, những ly champagne nâng lên trong Melbourne Cup Carnival, là một sự thật mà xã hội Úc ngày càng khó làm ngơ: những con ngựa gục ngã nhiều hơn bao giờ hết.
Ân Tình Tết
Tết của người Việt có một điều kỳ lạ: dù trong năm có giận hờn, có hiểu lầm, có những câu nói lỡ lời khiến hai bên “cạch mặt”, thì đến Tết,
gặp nhau vẫn cười. Cái cười ấy không phải lúc nào cũng thoải mái, đôi khi hơi gượng, hơi ngượng, nhưng vẫn là cười. Vì sao? Vì người Việt có một thứ gọi là ân tình – một khái niệm mềm mại như tấm bánh tráng nhúng nước, nhưng dai bền như sợi dây ràng buộc cả chòm xóm, khu phố.
Chuyện kể về ba chiến mã trong lịch sử Việt
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước, dân tộc Việt Nam không chỉ khắc ghi tên tuổi những vị anh hùng kiệt xuất, mà còn
lưu truyền hình tượng những chiến mã trung thành, xông pha cùng chủ tướng, trở thành biểu tượng của ý chí quật cường và tinh thần quyết
thắng. Giữa những trang sử huy hoàng ấy, ba con ngựa hiện lên như ba vì sao sáng: Ngựa sắt của Phù Đổng Thiên Vương đánh giặc Ân, Ngựa trận của Ngô Quyền tung vó trên sông Bạch Đằng, và Chiến mã của Hoàng đế Quang Trung trong trận Ngọc Hồi – Đống Đa. Ba con ngựa, ba thời đại, nhưng cùng chung một linh hồn: trung nghĩa, dũng mãnh và bất khuất.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu
cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.
