Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

 

Có những cuộc đời tưởng như được định sẵn để bước đi trên lụa là gấm vóc. Có những con người sinh ra đã đứng trên đỉnh cao, nhìn xuống dưới bằng ánh mắt của kẻ không bao giờ biết đến hai chữ “khốn cùng”.


Nhưng đời người vốn vô thường. Thời cuộc chỉ cần đổi một nhịp, vận mệnh có thể xoay như cơn gió lốc, cuốn phăng tất cả những gì ta tưởng là vĩnh viễn.


Đời anh - người đàn ông 34 tuổi gốc ở Bình Dương cách nay 50 năm - là một minh chứng cay đắng cho điều ấy.


Đứa con của một gia đình vàng son
Anh sinh ra trong một gia đình mà người ta gọi là “trâm anh thế phiệt”. Cha mẹ anh sở hữu hàng trăm mẫu ruộng vườn, đất đai trải dài đến tận những cánh đồng bát ngát. Khi chính phủ Việt Nam Cộng Hòa thực hiện chính sách “Người cày có ruộng”, nhà nước mua lại đất của gia đình anh với một khoản tiền mà người ta đồn rằng ba đời
tiêu cũng không hết.


Nhưng cha mẹ anh không chỉ giàu — họ còn thức thời. Họ đầu tư vào vận tải đường thủy, mở hãng tàu chở hàng Sài Gòn – Pháp. Nhà ba tầng lầu trên đường Lê Thánh Tôn, sát nách chợ Bến Thành, lúc nào cũng sáng đèn, tấp nập khách khứa, giới chức, thương gia lui tới.


Anh lớn lên giữa tiếng Pháp du dương, giữa những bữa tiệc sang trọng, giữa những cái bắt tay quyền thế. Anh quen với việc được trọng vọng, quen với cảm giác mình là trung tâm của mọi cuộc gặp gỡ. Cuộc đời anh, từ thuở thiếu niên, đã được trải bằng nhung lụa.


Một quyết định đổi đời: bỏ vợ, cưới cô gái 18 tuổi
Anh lấy vợ sớm, có với nhau một đứa con. Người vợ ấy đã cùng anh đi qua những năm tháng thanh xuân, những ngày gia đình còn sống trong nề nếp có ông bà, cha mẹ. Nhưng khi anh 34 tuổi, anh bỏ người vợ tào khang ấy để cưới một cô gái 18 tuổi — trẻ trung, đẹp, và khiến anh cảm thấy mình như trẻ lại.


Người ta xì xào. Người ta bàn tán. Nhưng anh không bận tâm. Anh giàu, anh có quyền, anh nghĩ thế.


Cô gái 18 tuổi bước vào nhà anh như bước vào một cung điện. Cô tin rằng đời mình từ đây sẽ chỉ có vàng son, nhung lụa. Không ai ngờ rằng chỉ vài năm sau, tất cả sẽ tan thành mây khói.


Biến cố 1975: từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu
Tháng Tư năm 1975, Sài Gòn đổi chủ. Những người từng đứng trong Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam, trong đó có anh, được đưa sang Mỹ tị nạn. Nhưng anh chỉ rành tiếng Pháp, không quen môi trường Mỹ, nên cùng một số đồng nghiệp sang Pháp rồi sang Bỉ sinh sống.


Và từ đấy, cuộc đời anh rẽ sang một hướng mà anh chưa từng tưởng tượng.

Tất cả tài sản ở Việt Nam - nhà cửa, ruộng vườn, hãng tàu, tiền bạc - mất đứt.

Từ một người giàu có, anh trở thành kẻ tay trắng nơi xứ người.


Anh phải làm việc trong nhà hàng, bưng bê, rửa chén, lao động tay chân - những việc mà trước đây anh chưa từng nghĩ mình sẽ phải làm. Mỗi tối về phòng trọ, anh nhìn đôi bàn tay chai sần mà không tin đó là tay của chính mình.


Cú đánh thứ hai: người vợ 18 tuổi bỏ đi
Khi anh rời Mỹ sang châu Âu, cô vợ 18 tuổi không đi cùng. Cô ở lại với cha mẹ, hẹn rằng khi anh ổn định sẽ sang đoàn tụ.


Nhưng khi biết anh khốn cùng, biết anh không còn gì ngoài đôi bàn tay lao động, cô lặng lẽ cắt đứt liên lạc. Rồi một ngày, anh nhận tin cô đã tái hôn. Không một lời từ biệt. Không một lời giải thích. Không một giọt nước mắt dành cho anh.


Trái tim anh - vốn đã mệt mỏi vì thời cuộc - vỡ thêm một lần nữa.


Trượt dài trong men rượu và sự thất trí
Từ đó, anh sống như một cái bóng. Làm được bao nhiêu tiền, anh ném hết vào bia rượu, vào những cuộc vui vô nghĩa để quên đi nỗi nhục, nỗi đau, nỗi mất mát.


Có lần, anh say đến mức bị cảnh sát Bỉ bắt về đồn. Trong cơn mê mệt, anh đứng ngay trong phòng làm việc của cảnh sát mà tiểu tiện, không còn biết trời đất là gì.


Người đàn ông từng có nhà ba tầng ở Lê Thánh Tôn, từng sở hữu hãng tàu đi Pháp, từng được giới chức trọng vọng… giờ trở thành một kẻ thất trí, lang thang giữa đời.


Hậu vận: ánh sáng cuối đường hầm
Nhưng đời người, dù tăm tối đến đâu, đôi khi vẫn có một khe sáng nhỏ để bám vào.

- Một cuộc gặp gỡ định mệnh
Một buổi chiều mùa đông, khi anh đang ngồi co ro trước cửa một quán rượu, một người đàn ông Việt lớn tuổi bước đến. Ông nhận ra anh — người từng là con nhà giàu có ở Bình Dương, từng giao thiệp với giới chức TLĐLCVN.


Ông không cười nhạo. Không thương hại. Ông chỉ nói một câu:“Đời chưa hết đâu. Chỉ là anh chưa chịu đứng dậy.”
Câu nói ấy như một nhát búa gõ vào tâm trí anh.

- Bắt đầu lại từ con số âm
Ông giúp anh xin vào làm phụ bếp trong một nhà hàng Việt. Công việc nặng nhọc, lương thấp, nhưng ít nhất anh có một nơi để bắt đầu lại. Anh bỏ rượu. Anh luyện lại tiếng Pháp cho chỉnh chu - ít gì anh cũng đã có Cử nhân Chính Trọ Kinh doanh tại Đại học Đà Lạt.


Anh tập sống như một người bình thường - điều mà trước đây anh chưa từng biết làm. Nhiều năm sau, anh trở thành bếp chính. Rồi anh mở một quán ăn nhỏ, bán món Việt cho người Việt xa xứ dân chúng Bỉ. Quán không sang trọng, nhưng ấm cúng, và lúc nào cũng đông khách.


Gặp lại con
Một ngày nọ, người con gái năm xưa - đứa trẻ anh bỏ lại khi ly hôn - tìm đến anh. Cô bé đã lớn, đã hiểu chuyện, và muốn biết cha mình là ai.


Cuộc gặp ấy khiến anh bật khóc như một đứa trẻ. Cô con gái không trách bố. Cô chỉ nói:“Con muốn biết cha đã sống thế nào.”

Từ đó, hai cha con nối lại sợi dây đã đứt từ lâu.

 

Những năm cuối đời
Anh không giàu trở lại. Nhưng anh sống thanh thản. Anh biết quý trọng từng đồng tiền mình làm ra, từng bữa cơm, từng hơi thở.

Anh không còn là người đàn ông kiêu hãnh của tuổi 34. Anh trở thành một người bình thường - nhưng là một người bình thường biết ơn cuộc đời.


Bài học để đời
Cuộc đời anh để lại một bài học sâu sắc:
• Giàu có không phải là vĩnh viễn. Tiền bạc có thể mất chỉ trong một đêm. Chỉ có bản lĩnh và sự chuẩn bị mới giúp ta đứng vững.

• Đừng đặt hạnh phúc vào tay người khác. Người đẹp có thể rời đi. Bạn bè có thể quay lưng. Chỉ có chính mình mới cứu được mình.

• Kiêu hãnh là con dao hai lưỡi. Nó có thể nâng ta lên, nhưng cũng có thể đẩy ta xuống vực sâu.

• Khi mất tất cả, điều còn lại là nhân phẩm. Và nhân phẩm chỉ có khi ta biết đứng dậy, biết làm lại, biết sống tử tế.

• Không ai tàn đời nếu còn muốn sống. Anh từng tưởng mình đã hết đường. Nhưng chỉ cần một tia sáng, một bàn tay chìa ra, một quyết tâm nhỏ - anh đã bước ra khỏi bóng tối.

Cuối cùng, một cuộc đời không uổng phí!

BBT Dân Việt News