Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

Ông Thành gặp bà vào năm ông ba mươi tuổi. Khi ấy, ông đã là một doanh nhân trẻ đầy triển vọng trong ngành bất động sản,
còn bà là người phụ nữ dịu dàng, thông minh, có nụ cười khiến người đối diện thấy lòng bình yên. Hai người đến với nhau bằng tình yêu chân thành, rồi chẳng bao lâu sau, họ có một cậu con trai kháu khỉnh đặt tên là Hưởng. Năm ấy, Hưởng tám tuổi, còn ông bà Thành đã là những đại gia có tiếng trong thành phố: sở hữu hàng loạt khu đất ven biển trị giá hàng triệu đô, những dãy nhà cho thuê, những tòa biệt thự sang trọng nằm trong khu giàu có nhất vùng. Ông bà Thành phát đạt như diều gặp gió – tiền đẻ ra tiền.


Nhưng cuộc đời vốn chẳng bao giờ trọn vẹn. Một buổi chiều, khi mặt trời vừa khuất sau dãy nhà cao tầng, bác sĩ riêng của gia đình gọi ông Thành vào phòng, giọng trầm xuống như muốn xin lỗi thay cho số phận. Bà mắc ung thư giai đoạn cuối. Phát hiện quá muộn. Không còn cách nào cứu chữa.


Những tháng cuối đời, bà nằm trên giường bệnh, gầy đi từng ngày. Ông Thành túc trực bên cạnh, còn Hưởng thì ngây thơ không hiểu vì sao mẹ cứ ngủ mãi. Trước khi nhắm mắt, bà nắm tay ông, giọng yếu ớt nhưng dứt khoát:

- Anh… hãy nuôi con nên người. Đừng để nó biết gia sản của mình… Em sợ nó hư… Em sợ nó không còn giữ được cái tâm lương thiện mà chúng ta luôn mong…

Ông Thành gật đầu, nước mắt rơi xuống bàn tay lạnh dần của vợ. Ông hứa. Một lời hứa mà ông sẽ mang theo suốt đời.


Sau tang lễ, ông Thành thu xếp mọi việc kinh doanh, ký những hợp đồng ủy quyền chặt chẽ với người bạn thân nhất - người mà ông tin tưởng tuyệt đối. Tất cả tài sản, nhà cửa, đất đai, lợi tức
đều được chuyển vào hệ thống quản lý kín đáo, không để lại bất kỳ dấu vết nào liên quan đến ông. Ông chỉ giữ lại một khoản nhỏ đủ để sống giản dị.


Rồi ông đưa con rời thành phố, về một tỉnh nhỏ miền nông thôn. Tại đó, ông mua một mảnh đất nhỏ, dựng căn nhà một tầng đơn sơ, trồng rau, trồng cây trái để bán lấy tiền. Ông trở thành một người nông dân bình thường - thậm chí còn nghèo hơn nhiều người trong vùng.


Hưởng không biết gì. Với cậu, cha chỉ là một người đàn ông lam lũ, hiền lành, suốt ngày cặm cụi ngoài vườn. Ông Thành vừa làm cha, vừa làm mẹ, vừa làm bạn. Ông dạy con cách sống tử tế, cách kính trên nhường dưới, cách biết ơn những điều nhỏ bé. Nhiều người giới thiệu ông tái hôn, từ góa phụ đến những cô gái trẻ mới lớn, nhưng ông đều từ chối. Ông sợ bí mật bị lộ, sợ con bị ảnh hưởng, sợ lời hứa với vợ không trọn.


Cuộc sống nghèo khó khiến ông nhiều lần muốn bỏ cuộc. Có những hôm đưa con lên thành phố thi học sinh giỏi, đi ngang qua nhà hàng sang trọng, ông thèm một bữa ăn tử tế. Nhưng ông lại quay đi, tự nhủ: “Bà ấy đang nhìn… mình không được làm trái lời
bà ấy.”


Hưởng lớn lên chăm chỉ, học giỏi. Cậu thi đỗ đại học danh tiếng nhất nước, ngành kinh tế, lại được học bổng toàn phần. Bốn năm sau, cậu tốt nghiệp ưu hạng, được một công ty nước ngoài tuyển dụng. Mỗi tháng, cậu gửi tiền về cho cha, nhưng ông Thành đều cất đi, dự định sau này trả lại con như một món quà.


Hai năm trôi qua. Hưởng 28 tuổi, ông Thành 60.

Một hôm, Hưởng gọi điện về, giọng đầy phấn khởi:
- Bố ơi, con muốn lập gia đình. Cô ấy tên Ly, con gái một gia đình thương gia giàu có. Bố mẹ cô ấy muốn gặp bố.


Ông Thành nghe mà lòng nặng trĩu. Ông sợ. Sợ cái nghèo của mình khiến con bị khinh. Sợ gia đình bên kia không chấp nhận. Sợ con vì tình yêu mà xấu hổ về cha.

Nhưng ông vẫn im lặng, chờ xem.


Ngày hẹn đến. Ông Thành chạy sang nhà hàng xóm mượn bàn ghế, lau chùi từng cái một. Ông tự tay nấu sáu món dân dã: cá kho, rau luộc, canh chua, thịt kho, đậu hũ chiên, và đĩa trái cây vườn nhà. Ông muốn tiếp khách bằng tất cả tấm lòng.


Khi chiếc xe hơi bóng loáng dừng trước cổng, ông Thành đứng chờ, tay run run. Bố mẹ Ly bước xuống, ăn mặc toàn đồ hiệu, ánh mắt lướt qua căn nhà nghèo như lưỡi dao lạnh.


Họ đứng khựng lại trước cửa, không muốn vào. Mời mãi họ mới chịu bước vào, nhưng trước khi ngồi còn lấy khăn lau ghế. Họ nhìn quanh, ánh mắt đầy khinh miệt.


Khi ông Thành mời ăn, họ chỉ gắp cho có lệ, rồi đặt đũa xuống ngay. Ly ăn vài miếng vì bị Hưởng thúc giục, nhưng gương mặt cô cũng chẳng thoải mái. Chưa đầy nửa tiếng, họ đứng dậy ra về.

Hưởng buồn lắm, nhưng vẫn trấn an cha:
- Bố đừng lo. Con sẽ lo được.


Một tháng sau, bố mẹ Ly yêu cầu gặp lại - lần này tại biệt thự của họ.

Ông Thành đến, lòng thấp thỏm. Nhưng ông không ngờ mình sẽ bị sỉ nhục đến vậy.

Bố mẹ Ly nói thẳng:
- Ông nghèo quá. Không xứng làm thông gia với chúng tôi. Nếu Hưởng muốn cưới Ly, phải làm điều gì đó.


Ông Thành im lặng. Ông không muốn đôi co. Nhưng điều khiến ông đau nhất là khi Hưởng - đứa con ông nuôi bằng tất cả tình thương - lại đứng lên, giọng run nhưng dứt khoát:

- Bố… bố hãy… biến khỏi đời con. Con cần Ly.

Con không thể để bố làm con mất cô ấy. Câu nói ấy như nhát dao đâm vào tim ông. Bố mẹ Ly tiếp tục mỉa mai, sỉ nhục ông nghèo, ông hèn, ông không biết điều.


Ông Thành đứng dậy, định nói cho con biết sự thật - rằng ông đã hy sinh cả đời vì con, rằng ông giàu hơn cả gia đình Ly gấp mười lần. Nhưng chưa kịp mở lời, Hưởng đã xô ông ra cửa.


Ông trượt chân, ngã sõng soài xuống bậc thềm. Không ai đỡ ông. Không ai hỏi han. Ông nằm đó, nhìn lên trời cao, tưởng tượng vợ đang nhìn xuống, thương ông, hiểu ông.


Đúng lúc ấy, từ ngoài cổng có tiếng người đàn ông trung niên:

- Trời đất! Ông Thành đây sao? Sao ông lại nằmở đây? Đại gia  đất đai số một thành phố ngày xưa, biệt dạng gần ba chục năm, giờ ra nông nỗi này ư?


Đó là ông Phong - hàng xóm của bố mẹ Ly, cũng là người từng biết ông Thành thời hoàng kim. Ông vội chạy đến đỡ ông Thành dậy, rồi quay sang mọi người:

- Ông Thành giàu có nhất nhì thành phố đấy!

Bao nhiêu cơ sở kinh doanh của ông vẫn còn hoạt động. Ông ấy biến mất, hẳn vì muốn nuôi con nên người tử tế, không hư hỏng… chứ không phải nghèo!


Cả nhà Ly chết lặng. Bố mẹ Ly tái mặt, vội vàng xin lỗi, mời ông Thành vào nhà bàn chuyện cưới xin.


Nhưng ông Thành chỉ đứng thẳng lưng, giọng bình thản mà sắc lạnh:

- Tôi không xứng làm thông gia với ông bà đâu. Tôi nghèo hay giàu không quan trọng. Quan trọng là lòng người. Và tôi không muốn bước vào nơi mà cái nghèo bị chà đạp như vậy.


Hưởng quỳ xuống, khóc nức nở:

- Bố ơi… con sai rồi… Bố tha cho con…
Ông Thành nhìn con, ánh mắt buồn nhưng không oán:

- Con vẫn là con của bố. Bố không bỏ con.

Nhưng tha thứ… không phải lúc này. Bố cần xem con sống thế nào trong thời gian tới.


Rồi ông quay sang bắt tay ông Phong, bước ra khỏi căn biệt thự lộng lẫy ấy. Phía sau, tiếng khóc của Hưởng vang lên, nghẹn ngào như một người vừa đánh mất cả thế giới.

D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)