Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!

 

Tôi vẫn nhớ rất rõ cái đêm mưa ấy – đêm đã kéo cuộc đời tôi sang một ngã rẽ mà đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy tim mình thắt lại như bị ai bóp nghẹt. Nếu có thể quay ngược thời gian, tôi sẽ ôm lấy chính mình của ngày hôm đó và nói: “Đừng làm điều dại dột.” Nhưng đời người vốn không có chữ “nếu”.


Tôi 33 tuổi, có chồng, có con, có một mái ấm mà nhiều người mơ ước. Định – chồng tôi – là người đàn ông tử tế, giỏi giang, thương vợ thương con hết mực. Nhưng công việc của anh ngày càng cuốn anh đi xa. Những chuyến công tác dài ngày, những cuộc họp xuyên tiểu bang, rồi cả những lần bay ra nước ngoài. Anh nói đó là cơ hội,
là bước tiến trong sự nghiệp. Tôi hiểu. Tôi ủng hộ. Nhưng tôi cũng cô đơn.


Cô đơn đến mức đôi khi tôi thấy mình như một cái bóng lặng lẽ trong căn nhà rộng. Con gái mới một tuổi, quấn mẹ, khóc đêm, sốt vặt. Tôi vừa chăm con, vừa lo lắng, vừa sợ hãi mỗi khi trời nổi gió, mỗi khi nghe tiếng động lạ. Tôi không dám nói với Định, sợ anh phân tâm, sợ anh áy náy.


Thế rồi hai vợ chồng bàn nhau mời bố anh – ông Bá – đến ở mỗi khi Định đi xa. Ông góa vợ đã hai năm, sống một mình trong căn nhà cũ ở ngoại ô. Khi nghe con trai đề nghị, ông chỉ cười hiền: “Bố già rồi, sang giúp được gì thì giúp.”


Ông đến, mang theo sự điềm đạm của một người từng trải. Ông không nói nhiều, nhưng luôn để ý từng việc nhỏ: thay bóng đèn, sửa cái bản lề cửa, bế cháu để tôi nấu cơm, dọn dẹp sân sau. Sự hiện diện của ông khiến căn nhà bớt trống trải. Tôi biết ơn điều đó.


Nhưng cũng chính từ đó, bi kịch bắt đầu. Đêm hôm ấy, trời mưa lớn. Sấm chớp xé toạc bầu trời. Con bé vừa ngủ, tôi vừa khép cửa phòng thì nghe tiếng cửa sau đập mạnh vì gió. Tôi hoảng, gọi ông Bá xuống khóa lại. Ông đi ra sau, còn tôi đứng chờ ở lối đi xuống cửa, lòng bất an.


Khi ông quay lại, tôi bất ngờ chạm mặt ông ngay lối đi hẹp. Ánh đèn vàng hắt lên gương mặt ông – gương mặt của một người đàn ông từng trải, hiền lành, nhưng cũng chất chứa nỗi cô độc mà tôi chưa từng để ý. Tôi thấy trong mắt ông có điều gì đó rất giống tôi: sự trống trải.


Khoảnh khắc ấy, tôi đã không còn là tôi nữa. Tôi đã để sự cô đơn dẫn lối. Tôi đã để cảm xúc lấn át lý trí. Tôi đã làm điều mà đến bây giờ, tôi không dám gọi tên. Không có gì được mô tả. Không có gì cần phải nói ra. Chỉ là một ranh giới bị vượt qua trong một phút yếu lòng – của cả hai.


Sau đêm đó, tôi sống trong sự giằng xé. Tôi tránh ánh mắt ông, nhưng cũng không dứt ra được. Ông thì lúng túng, áy náy, cố giữ khoảng cách. Nhưng càng tránh, mọi thứ càng trở nên nặng nề.


Tôi biết mình sai. Nhưng tôi cũng biết ông Bá không phải người chủ động. Ông chỉ là người đàn ông 65 tuổi, góa vợ, sống trong cô độc, và bị cuốn vào cái bẫy mà chính tôi – trong sự yếu đuối – đã tạo ra. Tôi không tự hào khi nói điều này. Nhưng đó là sự thật.


Rồi một tháng, hai tháng… tôi phát hiện mình mang thai. Tôi chết lặng. Tôi không biết đó là của ai. Tôi không dám nghĩ. Tôi không dám đối diện. Tôi chỉ biết mình đang đứng trước vực thẳm.


Tôi báo cho ông Bá trước khi nói với Định. Khi nghe tin, ông tái mặt. Tôi chưa bao giờ thấy ông sợ hãi đến vậy. Ông lắp bắp, run rẩy, rồi ngồi sụp xuống ghế như người vừa bị rút hết sức lực.
“Bố xin lỗi… bố không nên… bố sai rồi… bố không thể tha thứ cho mình…”


Tôi khóc. Tôi nói tôi cũng sai. Tôi nói tôi không cố ý đẩy ông vào bi kịch này. Nhưng ông chỉ lắc đầu, ánh mắt đầy tuyệt vọng.


Từ hôm đó, ông tránh tôi hoàn toàn. Ông không ăn cơm chung. Không bế cháu. Không nói chuyện. Ông chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc.


Khi ông Bá biến mất
Một buổi sáng, ông không còn ở nhà nữa. Phòng ông trống trơn. Chỉ còn chiếc áo khoác cũ và lá thư gấp đôi đặt trên bàn. Tôi hoảng loạn. Tôi gọi điện, không ai bắt máy. Tôi tìm đến nhà cũ của ông, hàng xóm nói ông đã bán nhà từ tuần trước. Tôi biết ông đã chuẩn bị cho việc ra đi từ lâu.


Tôi ngồi sụp xuống bậc thềm, ôm mặt khóc. Tôi không biết mình đang khóc cho ông, cho bản thân, hay cho đứa bé chưa chào đời.


Tôi biết ông bỏ đi vì sợ. Vì tội lỗi. Vì không dám đối diện với con trai mình. Vì không dám đối diện với chính bản thân. Nhưng tôi cũng biết ông bỏ đi vì tôi. Vì cái sai của tôi đã đẩy ông vào đường cùng.


Góc nhìn của người bỏ đi
Tôi chỉ biết nỗi dằn vặt của mình. Nhưng sau này, khi đọc những dòng ông để lại, tôi mới hiểu nỗi đau của ông sâu đến mức nào. Trong lá thư ngắn ngủi, ông viết:
“Bố không phải người tốt như con nghĩ. Bố đã để bản thân yếu lòng. Bố đã không giữ được đạo làm cha, làm người lớn. Bố biết con không cố ý làm bố sai, nhưng bố cũng không thể tha thứ cho mình. Mỗi lần nhìn thấy cháu, bố lại thấy mình tội lỗi. Bố không thể ở lại đây, cũng không thể đối diện với Định. Bố đi để mọi người được bình yên hơn.”


Ông không phải kẻ chủ động. Nhưng ông lại là người mang trong mình đạo lý truyền thống, sự tự trọng của một người cha. Việc vượt ranh giới với con dâu khiến ông cảm thấy mình đã phá vỡ tất cả những gì ông tin suốt đời.
Ông không dám nhìn tôi. Không dám nhìn cháu. Không dám nhìn con trai. Và khi biết tôi mang thai, ông suy sụp
hoàn toàn.


Ông không hỏi đứa bé là của ai. Ông chỉ hiểu rằng sự tồn tại của nó là bằng chứng của một sai lầm không thể xóa. Ông chọn cách bỏ đi – không phải để trốn chạy, mà để tự trừng phạt mình.


Những tháng sau đó, tôi sống trong nỗi dằn vặt không dứt. Tôi giấu Định chuyện đứa bé. Tôi nói đó là con của anh. Anh tin. Anh vui mừng. Anh ôm tôi vào lòng, nói:
“Em vất vả rồi.” Tôi chỉ biết khóc.


Khi Định về nhà và hỏi sao bố không đến nữa, tôi phải giữ bình tĩnh. Tôi không thể để anh nghi ngờ. Tôi không thể để gia đình tan nát.
Tôi nói:
“Bố bảo sống ở đây lâu bố thấy vướng víu, không quen. Bố muốn đi du lịch một thời gian, thăm bạn bè cũ. Bố nói bố già rồi, muốn sống cho mình một chút.”

Định tin. Anh còn cười:
“Bố mà đi du lịch thì tốt quá. Bố sống khép kín quá rồi.”

Tôi đưa anh lá thư mà ông Bá để lại – nhưng chỉ là phiên bản đã được tôi sửa lại, chỉ giữ những dòng vô hại:
“Bố đi xa một thời gian. Con đừng lo. Bố muốn thay đổi không khí, sống cho nhẹ đầu. Khi nào ổn bố sẽ liên lạc.”

Định đọc xong, gật đầu:
“Bố già rồi, muốn đi đâu thì đi. Miễn bố vui.”

Tôi cúi đầu, giấu đi đôi mắt đỏ hoe.


Mỗi đêm, tôi nằm nghe tiếng mưa ngoài cửa sổ, lại nhớ đến đêm mưa định mệnh ấy. Tôi nhớ ánh mắt ông Bá – ánh mắt vừa yếu đuối, vừa đau đớn, vừa ân hận. Tôi nhớ giọng ông run run khi nói: “Bố xin lỗi.” Nhưng người cần xin lỗi phải là tôi.


Đến bây giờ, tôi vẫn không biết ông đang ở đâu. Tôi không biết ông có khỏe không, có ăn uống đầy đủ không, có ngủ được không. Tôi chỉ biết ông đã mang theo nỗi tội lỗi mà đáng lẽ chỉ mình tôi phải gánh.


Tôi mong một ngày nào đó ông sẽ trở về. Không phải để đối diện, không phải để giải thích, mà chỉ để tôi có thể nói một câu: “Con xin lỗi. Con sai rồi. Con đã làm khổ bố.”


Nhưng tôi cũng hiểu… có những sai lầm, một khi đã xảy ra, thì không thể nào cứu vãn. Và sự hối hận – luôn đến muộn.

R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)