
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Ông bà gần bảy mươi tuổi, sống trong một căn nhà nhỏ lụp xụp - mái tôn thủng vài chỗ, vách gỗ mục loang lổ - nép mình giữa xóm lao động nghèo, như một chiếc lá khô bị gió đời quăng quật. Mỗi khi gió thổi, căn nhà rung lên như tiếng thở dài của hai phận người côi cút. Ông bà đều mồ côi từ thuở thiếu thời, lớn lên
trong cảnh nương nhờ người dưng, rồi gặp nhau, thương nhau vì cùng một nỗi trống trải. Không con cái, không họ hàng, chỉ có hai thân già dựa vào nhau mà sống. Hàng xóm thì người thương ít, kẻ khinh nhiều; có người còn bảo “nghèo riết rồi hôi hám”, khiến ông bà càng thu mình lại, sống lặng lẽ như hai chiếc bóng.
Bà cụ bị hen suyễn, mỗi khi trái gió trở trời là thở khò khè, ngực như bị ai bóp nghẹt. Ông cụ thì gầy nhom, đen đúa, nhưng ngày nào cũng đạp chiếc xe đạp cũ kỹ đi mua giấy vụn, ve chai. Cái xe đã rỉ sét, mỗi vòng bánh quay nghe như tiếng kim loại than thở. Ông gom từng tờ báo cũ, từng lon nước ngọt, từng mảnh sắt vụn, rồi bán lại cho công ty tái chế. Mỗi ngày kiếm được vài chục ngàn, đủ mua gạo, mua bó rau, mua ít thuốc cho bà. Cơ cực nhưng ông chưa bao giờ than thở. Ông bảo: “Miễn còn lo được cho bà, còn đạp nổi
cái xe này, là Trời còn thương.”
Một cuộc gặp gỡ đầy khinh miệt
Hôm ấy, trời nắng gắt. Ông được gọi vào một căn biệt thự sang trọng trong khu giàu có. Cặp vợ chồng trẻ đứng dưới gốc mít, nơi chất một đống sách vở cũ. Họ ăn mặc thời trang, nói năng kiểu người có tiền. Nhưng khi thấy ông cụ quần bạc màu, áo vá chằng vá đụp, họ lập tức lùi lại, giữ khoảng cách như sợ ông mang theo mùi nghèo khó.
Người vợ nhăn mặt:
“Anh đứng xa xa chút… trời ơi, hôi quá!”
Người chồng chau mày:
“Lấy nhanh rồi đi cho người ta còn dọn vườn.”
Ông cụ cúi đầu, tay run run xếp từng cuốn sách. Ông định giá 45 ngàn, nhưng đưa tờ 50 ngàn cho chẵn. Vợ chồng kia không dám đụng vào tờ tiền ông đưa, bảo ông đặt xuống gốc cây. Rồi họ moi ví, vứt xuống trước mặt ông tờ 5 ngàn như bố thí.
Ông cụ nhặt tờ tiền, không nói gì. Ông quen rồi. Nghèo thì bị khinh, ông biết.
Khi chất giấy lên xe, tay ông chạm vào một hũ đen đúa, dán đầy băng keo. Vợ chồng kia thấy vậy liền xua tay:
“Trời đất, chắc hũ mắm thúi! Ông đem đi luôn đi, để đây bẩn vườn!”
Ông cụ nghĩ: “Rửa sạch đựng gạo cũng tốt, khỏi bị chuột gián.” Thế là ông mang theo.
Kho báu trong hũ mắm
Về đến nhà, ông cẩn thận cất giấy, rồi mới lấy dao lột lớp băng keo quanh hũ. Ông hì hục cạy nắp. Khi nắp bật ra, ông sững người. Bên trong không phải mắm, mà là một gói vải nhung đỏ.Ông mở ra, thấy 20 lượng vàng và một tệp tiền nước ngoài dày cộp.
Ông ngồi chết lặng. Bà cụ nghe tiếng động, bước ra, ho sù sụ. Ông kể lại mọi chuyện: từ việc bị khinh miệt, đến việc họ thúc ông đem hũ mắm đi cho khuất. Hai ông bà nhìn nhau, lòng rối bời.
Đêm trăn trở
Đêm ấy, gió lạnh lùa qua khe cửa, ánh trăng hắt vào căn nhà trống trơn chẳng có vật gì quý giá. Kho báu nằm đó, sáng lấp lánh như một lời cám dỗ.
Ông cụ nằm nghiêng, nhìn mái tôn thủng, nơi ánh trăng rọi xuống thành một vệt dài. Bà cụ nằm bên cạnh, thở khò khè từng nhịp.
Ông nghĩ về những ngày đạp xe mệt lả, nghĩ về những bữa cơm chỉ có rau luộc và chén nước mắm loãng. Nghĩ về những lần bà lên cơn hen, ông chạy vội đi mua thuốc mà trong túi chỉ còn vài đồng lẻ. Nghĩ về những lời khinh miệt của vợ chồng trẻ ban trưa.
Rồi ông nghĩ đến cha mẹ mình - những người ông không kịp nhớ mặt. Nghĩ đến những người đã từng cưu mang ông thuở nhỏ. Nghĩ đến cái nghèo đeo bám cả đời, nhưng chưa bao giờ khiến ông làm điều sai trái.
Ông tự hỏi:
“Nếu mình giữ số vàng này… có ai biết không?
Có ai trách không? Mình nghèo quá rồi…”
Nhưng rồi ông nhìn sang bà. Bà ngủ chập chờn, bàn tay gầy guộc đặt lên ngực như cố giữ hơi thở.
Ông khẽ nắm tay bà.
“Bà à… mình sống nghèo nhưng sống sạch.
Giờ già rồi, còn giữ được cái sạch đó thì mới ngẩng đầu mà nhắm mắt.”
Bà cụ mở mắt, nhìn ông, giọng yếu nhưng rõ:
“Mình nghèo thiệt, nhưng mình chưa bao giờ ăn gian của ai…”
Ông cụ gật đầu.
“Mai tôi đem trả.”
Sáng hôm sau
Ông đạp xe đến biệt thự. Nhưng trước cổng có vài chiếc xe công an. Một cô gái trẻ – chắc là người giúp việc – đang quỳ khóc nức nở, kêu oan trước cửa. Công an còn do dự chưa bắt đi.
Ông cụ bước vào, đưa hũ vàng ra. Chủ biệt thự – chính là cậu thanh niên hôm qua – sững sờ, rồi òa khóc vì mừng rỡ. Hóa ra hũ vàng là tài sản cha mẹ để lại, cậu cất kỹ nhưng bị mất, nghi người giúp việc lấy trộm. Cô gái được minh oan. Công an rời đi.
Cậu chủ nhà quay sang ông cụ, run giọng:
“Con… con không biết nói sao để cảm ơn bác…”
Cậu lấy ra một xấp tiền còn nguyên dây buộc của ngân hàng – 100 triệu đồng – đưa cho ông.
Ông cụ lắc đầu, dắt xe quay đi.
Nhưng cậu thanh niên bất ngờ quỳ xuống, ôm chân ông:
“Bác ơi… cha mẹ con mất hơn mười năm rồi. Con thấy mình sống không đủ nghĩa nhân như cha mẹ dạy. Nay con hối hận. Xin bác cho con được gọi bác là bố… xin nhận con làm con nuôi…”
Ông cụ không nói lời nào, đẩy chiếc xe cà tàng ra hướng cổng. Vợ chồng trẻ chạy theo về đến tận căn nhà trong xóm nghèo, họ quỳ xuống bên cạnh vợ chồng ông cụ, nước mắt rơi lã chã. Họ nói họ xin ông tha lỗi vì đã khinh khi ông, vì đã sống quá vô tâm.
Một gia đình mới
Trước sự chân thành ấy, ông bà cụ nghẹn ngào. Cả đời họ chưa từng có con. Nay có người quỳ xuống xin được làm con, lại là người biết hối lỗi, biết trọng nghĩa… Ông bà gật đầu.
Từ đó, họ trở thành một gia đình đúng nghĩa.
• Vợ chồng trẻ xây cho ông bà căn nhà mới khang trang.
• Mỗi tuần họ đưa con nhỏ đến thăm, biếu thuốc cho bà, mua đồ ăn cho ông.
• Bà cụ được chữa khỏi bệnh hen.
• Ông cụ không còn phải đạp xe mua giấy vụn nữa, chỉ vui thú trồng rau, chăm hoa trong khu vườn biệt thự của con nuôi.
Còn vợ chồng trẻ, từ ngày nhận lại hũ vàng, họ thay đổi hẳn. Họ sống nhân hậu hơn, biết thương người hơn, biết cúi xuống nhìn những phận đời cơ cực mà trước đây họ từng xem thường.
Bài học của đời
Hũ vàng được trả lại đã cứu một cô gái, cứu một gia đình khỏi hiểu lầm, và cứu cả hai tâm hồn trẻ khỏi sự kiêu ngạo vô tình. Còn ông bà cụ, nhờ không tham lam, nên được hưởng tuổi già an nhiên, ấm áp tình người.
Có những kho báu không nằm trong vàng bạc, mà nằm trong cách con người đối xử với nhau. Có những người nghèo vật chất nhưng giàu nhân nghĩa.
Có những người giàu tiền bạc nhưng nghèo lòng trắc ẩn - cho đến khi một biến cố đánh thức họ.
Ông Trời có mắt. Người ngay lành, dù khổ mấy, cũng không bị bỏ rơi mãi.
D. Đ. (viết riêng cho Dân Việt News)
