
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Tôi tên Tám. Năm nay năm mươi bảy tuổi. Người ta bảo tuổi này đàn ông đã “chín”, đã biết điều, biết nghĩ, biết thương vợ con. Nhưng tôi thì khác. Tôi già đi mà không trưởng thành. Nửa đời người của tôi trôi qua
trong tiếng máy đánh bài lạch cạch, trong ánh đèn nhấp nháy của Casino, trong những đêm trắng ngồi trước màn hình máy đánh bạc ở Club như một kẻ mất hồn.
Tôi không hút thuốc, không nhậu nhẹt, không ăn chơi trác táng. Quần áo chỉ vài bộ cũ. Cơm canh vợ nấu sao cũng được. Nhưng tiền lương vừa nhận là chân tôi tự động bước về Casino, như có ai kéo. Tôi luôn tự nhủ: “Chơi chút thôi. Hôm nay chắc trúng.” Nhưng chưa bao giờ tôi thắng. Hoặc có thắng thì cũng thua lại gấp mấy lần.
Vợ tôi – bà Sáu – khóc nhiều đến mức nước mắt cạn khô. Con trai tôi – thằng Tú – từng nắm tay tôi, hỏi: “Ba ơi, sao ba không ở nhà trò chuyện với mẹ và con?” Nhưng tôi chỉ im lặng, cố làm lơ, rồi đi. Tôi nghĩ mình sẽ đổi đời nhờ một ván bài. Tôi nghĩ mình thông minh hơn người. Tôi nghĩ mình kiểm soát được.
Tôi đã sai. Sai đến mức phải trả giá bằng một biến cố mà giờ đây nhớ đến, tim tôi vẫn thắt lại.
Biến cố khiến tôi tỉnh ngộ
Hôm đó là một buổi tối mưa tầm tã. Tôi vừa lãnh lương xong, trong túi còn nguyên hơn hai ngàn đô. Tôi nói với vợ là đi làm thêm ca đêm. Bà Sáu nhìn tôi, ánh mắt buồn rười rượi nhưng không nói gì. Có lẽ bà đã quá quen với những lời nói dối của tôi.
Tôi chạy xe đến Casino. Mưa lớn, đường trơn, nhưng lòng tôi chỉ nghĩ đến những chiếc máy đánh bài, những bàn chia bài đang chờ. Tôi ngồi vào máy quen thuộc, bỏ tiền vào, bấm liên tục. Tôi đảo qua chỗ này, chạy qua chỗ khác. Thua. Lại thua. Thua nữa. Tôi cay cú, sát phạt thêm. Đến khi thấy trong túi vỏn vẹn chỉ còn đúng 1 tờ 20 đô, tôi mới giật mình. Mấy ngàn đô – tiền cho con mua vé xe điện đi học, tiền chợ của vợ, tiền điện nước tháng này tới kỳ đóng – biến mất trong chưa đầy hai tiếng.
Tôi đứng dậy, đầu óc quay cuồng. Tôi bước ra ngoài, mưa vẫn nặng hạt. Tôi định chạy xe về, nhưng vừa đến bãi giữ xe thì điện thoại reo. Là số của hàng xóm.
Giọng bà Tư run rẩy:“Anh Tám hả? Anh về liền đi. Thằng Tú… nó bị tai nạn rồi!”
Tôi chết lặng. Tôi ném cả điện thoại, lao lên xe, phóng như điên trong mưa. Đến bệnh viện, tôi thấy vợ đang ôm con, mặt tái mét. Thằng Tú nằm trên giường cấp cứu, chân trái bó nẹp, mặt mũi trầy xước. Bác sĩ nói nó bị xe tông khi chạy ra đường tìm tôi. Nó nghe hàng xóm nói tôi đi Casino, nó lo tôi lại thua sạch tiền rồi buồn bực, nên chạy đi tìm.
Nó chạy trong mưa, trượt ngã, bị xe buýt quẹt phải.
Tôi nhìn con, nhìn vợ, rồi nhìn đôi giầy ướt sũng của mình. Tôi thấy mình không còn là con người nữa. Tôi là một kẻ tệ bạc, một người cha vô trách nhiệm, một người chồng không ra gì. Tôi đã khiến đứa con duy nhất của mình suýt mất mạng chỉ vì thú vui ngu ngốc của tôi.
Khi bác sĩ đẩy thằng Tú vào phòng chụp Xquang, vợ tôi quay sang tôi, giọng nghẹn lại: “Anh còn muốn đánh bạc nữa không? Anh muốn mất luôn con thì anh cứ tiếp tục.”
Tôi quỵ xuống ngay cạnh vợ. Lần đầu tiên trong đời, tôi khóc như một đứa trẻ.
Quyết tâm làm lại cuộc đời
Từ hôm đó, tôi thề bỏ bài bạc. Không phải thề với vợ, cũng không phải thề với con. Tôi thề với chính mình. Tôi biết nếu không dừng lại, tôi sẽ mất tất cả.
Những ngày đầu cai cờ bạc khó vô cùng. Tôi quen tiếng máy, quen ánh đèn, quen cảm giác hồi hộp. Nhiều đêm tôi nằm trằn trọc, tay chân bứt rứt. Nhưng mỗi lần nhớ đến hình ảnh thằng Tú nằm bất động trên giường bệnh, tôi lại tự tát vào mặt mình để tỉnh.
Tôi bắt đầu đọc báo, xem TV, thấy những quảng cáo của chính phủ: “Bài bạc là bác thằng bần.” Trước đây tôi cười khẩy, nghĩ đó chỉ là lời hù dọa. Nhưng giờ tôi hiểu. Tôi chính là thằng bần ấy. Tôi đã nghèo đi, không
chỉ vì tiền, mà vì tình cảm, vì nhân phẩm, vì cả tương lai của con mình.
Tôi xin làm thêm giờ ở công ty. Tôi dành dụm từng đồng. Tôi đưa hết tiền lương cho vợ giữ. Tôi tập thói quen về nhà đúng giờ, ăn cơm với gia đình, đưa con ra ga tàu điện đi học, phụ vợ rửa chén. Những việc nhỏ thôi, nhưng với tôi, đó là cả một hành trình trở lại làm người.
Gia đình tìm lại tiếng cười
Một tháng sau tai nạn, chân thằng Tú hồi phục. Nó đi lại được dễ dàng như trước, dù vẫn còn hơi khập khiễng. Một buổi tối, nó ngồi cạnh tôi, hỏi:
“Ba ơi, ba không đi Casino nữa hả?”
Tôi xoa đầu nó, mỉm cười:
“Ba bỏ rồi. Ba thương con với má hơn.”
Nó ôm tôi thật chặt. Vợ tôi đứng trong bếp nhìn ra, mắt đỏ hoe nhưng miệng cười. Lâu lắm rồi tôi mới thấy nụ cười ấy.
Từ ngày tôi bỏ bài bạc, nhà tôi ấm lại. Bữa cơm có tiếng cười. Cuối tuần cả nhà đi bãi biển, đi “bush”. Tôi thấy mình như được sống lại lần nữa.
Lời tự sự của một người từng lầm lỡ
Giờ đây, mỗi khi đi ngang Casino, tôi thấy người ta ra vào, văng vẳng bên tai như có tiếng vòng quay rè rẻ nhồi lộn con lúc lắc. Nhưng tôi không còn bị kéo vào nữa. Tôi chỉ thấy lạnh sống lưng, nhớ lại những tháng ngày đen tối.
Tôi hiểu rằng bài bạc không phải trò giải trí vô hại. Nó là cái hố sâu, càng bước vào càng khó thoát. Nó lấy đi tiền bạc, thời gian, sức khỏe, và quan trọng nhất: nó lấy đi những người mình yêu thương.
Tôi kể câu chuyện này không phải để khoe mình đã thay đổi, mà để nhắc những ai giống tôi rằng: Đừng đợi đến khi mất mát rồi mới tỉnh ngộ. Đừng để một biến cố đau lòng mới biết gia đình quan trọng đến mức nào.
Tôi đã từng là kẻ thua cuộc trong mọi ván bài. Nhưng khi tôi quyết định bỏ bài bạc, quyết định trở về với gia đình, tôi mới thật sự thắng – thắng chính mình.
BBT Dân Việt News
