
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Tiến 29 tuổi, Hạnh 24 tuổi – hai con người trẻ trung, chăm chỉ, sống trong một khu ngoại ô sang trọng nơi buổi sáng nghe tiếng chim nhiều hơn tiếng xe. Họ làm ở hai công ty tư, thu nhập ổn định, nhà cửa khang trang, cuộc
sống êm đềm như một bài hát không nốt trầm.
Hạnh hay trêu chồng:
“Anh mà đi tu chắc thành trụ trì trong vòng ba năm.”
Tiến chỉ cười hiền, cái kiểu cười khiến người ta muốn tin rằng anh chẳng bao giờ biết nói dối. Anh ít nói, điềm đạm, sống nguyên tắc.
Hạnh thì lanh lợi, vui tính, thích cười, thích trêu chồng cho đời bớt tĩnh.
Nhưng đời vốn thích thử thách những người hiền lành.
Liên - cơn gió ngược chiều
Liên, chị gái của Hạnh, 26 tuổi, sống phóng khoáng như một cơn gió không chịu đứng yên. Cô giao du đủ kiểu bạn bè, cuối tuần karaoke đến khản giọng, ăn mặc táo bạo, nói năng thẳng thắn đến mức đôi khi khiến người
khác đỏ mặt.
Và cô đặc biệt thích… trêu Tiến.
“Em rể gì mà ngố như cục gạch,” Liên hay nói, mắt liếc Tiến theo kiểu nửa đùa nửa thật.
Tiến nghe xong chỉ biết rót nước rồi lẩn đi, như mèo gặp chó. Hạnh thì cười xòa, không để ý. Cô tin chồng mình như tin chính bản thân.
Nhưng Liên thì không chỉ trêu cho vui. Ánh mắt cô nhìn Tiến có gì đó… khác. Một sự tò mò, một chút thách thức, và một điều gì đó tối hơn, khó gọi tên.
Tối định mệnh
Hôm đó, Hạnh nhắn tin:
“Em phải làm thêm giờ. Anh về trước lo cơm nước nghen.”
Tiến về nhà, thấy cửa mở hé. Anh nghĩ vợ về rồi quên đóng. Trong nhà im ắng, chỉ có tiếng nước chảy trong phòng tắm. Anh mỉm cười – định tạo bất ngờ cho vợ, cái kiểu bất ngờ mà anh đã tập trong đầu nhưng chưa bao
giờ dám làm.
Cửa phòng tắm cũng mở hé. Anh nhẹ nhàng bước vào, tim đập nhanh. Anh vòng tay ôm lấy người phụ nữ đang đứng dưới vòi sen.
Nhưng người quay lại không phải Hạnh.
Đó là Liên.
Khoảnh khắc ấy, Tiến như bị sét đánh. Anh bật lùi lại, mặt trắng bệch. Liên thì mỉm cười - nụ cười của người đã chờ đúng khoảnh khắc.
“Em biết anh sẽ vào,” cô nói, giọng nhỏ nhưng sắc như dao.
Tiến run rẩy xin lỗi, cố nhặt áo để chạy ra ngoài. Nhưng Liên đứng chắn cửa, quấn khăn tắm hờ hững.
“Nếu anh không chiều em… em sẽ nói với Hạnh rằng anh xông vào khi em không mặc gì.”
Tiến như bị dồn vào góc tường. Anh sợ mất vợ, sợ bị hiểu lầm, sợ scandal. Và chính nỗi sợ đó khiến anh rơi vào cái bẫy Liên đã giăng.
Hạnh nghi ngờ
Từ hôm đó, Tiến thay đổi. Anh hay giật mình, hay nhìn điện thoại rồi tắt vội, hay ngồi thẫn thờ. Hạnh để ý, nhưng không nói. Cô chỉ quan sát, và nỗi bất an lớn dần.
Một tối, cô nói:
“Em về thăm mẹ vài hôm.”
Nhưng thật ra, cô muốn thử xem khi cô vắng nhà, Tiến sẽ thế nào.
Đi được nửa đường, linh cảm kéo cô quay lại. Cô chạy xe về nhà, tim đập mạnh.
Khoảnh khắc sụp đổ
Cửa nhà không khóa. Đèn phòng ngủ sáng. Hạnh bước vào.
Trên giường là Tiến và Liên.
Tiến bật dậy, mặt tái mét. Liên nằm đó, ánh mắt lạnh lùng, như muốn nói: “Thấy chưa?”
Hạnh đứng lặng. Không khóc. Không hét. Chỉ nhìn hai người như nhìn hai người xa lạ.
Cô quay đi, thu vài bộ quần áo. Tiến quỳ xuống, van xin, nhưng Hạnh chỉ nói:
“Em không còn gì để nghe nữa.”
Cô rời khỏi nhà.
Gia đình nổi giận - ly hôn
Ngày hôm sau, bố mẹ Hạnh đến gặp Tiến. Người cha vốn điềm đạm nay mặt đỏ bừng. “Cậu làm chuyện không thể tha thứ! Con gái tôi tin cậu như tin chính nó!”
Tiến cúi đầu. Anh không biện minh được. Mẹ Hạnh đưa tờ đơn ly hôn:
“Con bé ký rồi. Nó không muốn gặp cậu nữa.”
Tiến ký. Anh nói không nhận bất cứ phần tài sản nào.
Anh rời khỏi căn nhà - nơi từng là tổ ấm.
Những ngày tăm tối
Tiến thuê một phòng trọ nhỏ, sống như cái bóng. Anh đi làm, về nhà, ăn qua loa, rồi ngồi nhìn ra cửa sổ. Anh nhớ Hạnh đến mức chỉ cần nghe ai gọi tên “Hạnh” ngoài đường là tim anh thắt lại.
Nhưng Liên vẫn chưa buông tha.
Cô ta tìm đến chỗ làm, nhắn tin, gọi điện, gửi ảnh, đe dọa. Tiến đổi số, đổi chỗ ở, xin chuyển bộ phận.
Một tối, Liên chặn anh trong con đường nhỏ thiếu ánh đèn.
“Anh chạy hoài vậy Tiến? Em nhớ anh muốn chết.”
Tiến đứng lặng, rồi lần đầu tiên hét lên: “ĐỦ RỒI!”
Liên sững lại. Tiến nói, giọng run nhưng kiên quyết:
“Tôi không yêu cô. Tôi chưa từng. Tôi sai, nhưng tôi không phải người như cô nghĩ. Đừng phá tôi nữa.”
Liên quay đi, đôi giày cao gót gõ lộc cộc như tiếng gõ cửa của một cơn bão sắp tan.
Tai nạn – lời thú tội
Hai tuần sau, mẹ Hạnh gọi:
“Tiến… con đến bệnh viện được không?
Liên… nó gặp nạn rồi.”
Liên nằm trên giường bệnh, mặt tái nhợt.
Khi thấy Tiến, cô bật khóc.
“Em xin lỗi… tất cả là lỗi của em…”
Cô quay sang cha mẹ và Hạnh:
“Con gài bẫy Tiến. Con ép anh ấy. Con ganh tị với hạnh phúc của em gái mình… Con sai rồi…”
Mẹ cô khóc. Cha cô thở dài. Hạnh đứng lặng.
Liên nắm tay Tiến:
“Anh tha lỗi cho em… và đừng để mất Hạnh…”
Đó là lời cuối cùng. Vài ngày sau, cô qua đời.
Hạnh mở lòng
Đám tang Liên diễn ra trong chiều nhiều gió.
Khi mọi người về hết, Hạnh nói:
“Anh… còn yêu em không?”
Tiến nghẹn ngào:
“Anh chưa từng ngừng yêu em.”
Hạnh nhìn anh thật lâu:
“Em biết anh đã cố tránh. Em biết anh yếu lòng, nhưng anh không phải người xấu. Em muốn chúng ta làm lại.”
Tiến bật khóc. Cha mẹ Hạnh đặt tay lên vai hai người:
“Các con còn trẻ. Sai thì sửa. Quan trọng là biết giữ nhau.”
Một khởi đầu mới
Họ bán căn nhà cũ - nơi chứa quá nhiều đau buồn. Họ mua một ngôi nhà nhỏ hơn, rợp bóng cây, có sân rộng để trồng hoa, rau thơm, vài cây ăn trái.
Buổi sáng, Tiến tưới vườn. Hạnh pha trà. Buổi chiều, họ trồng thêm cây mới. Buổi tối, họ ngồi ngoài hiên nghe tiếng dế kêu.
Một năm sau, tiếng khóc đầu đời của con trai vang lên. Tiến bế con, nước mắt rơi xuống mái tóc mềm.
“Con đến đúng lúc… để ba mẹ biết mọi đau khổ đều có thể vượt qua.”
Hạnh tựa đầu vào vai chồng:
“Nhà mình… cuối cùng cũng thật sự là nhà.”
Trong khu vườn nhỏ, những luống rau xanh mướt, những bông hoa nở rộ - như chứng nhân cho một tình yêu từng gãy đổ nhưng vẫn đủ mạnh để nảy mầm lần nữa.
BBT Dân Việt News
