
Chuyện đời là mỗi cá nhân trải nghiệm trong cuộc sống. Tình đời là cách đối xử giữa người với người. Nơi trang
báo này, xin kể cho nhau nghe những men vị của cuộc đời!
Buổi chiều Sydney hôm ấy đẹp đến mức người ta tưởng như thiên nhiên cũng muốn đứng ra làm phù dâu. Nắng vàng trải nhẹ lên thảm cỏ mướt của Centennial Park, nơi một đám cưới sang trọng đang chuẩn bị diễn ra. Những chiếc ghế trắng xếp thẳng hàng, cổng hoa hồng trắng – xanh pastel tinh tế, và chiếc thảm lụa dẫn vào lễ đài ngoài trời khiến khách mời vừa đến đã phải trầm trồ.
Nhưng để đến được khoảnh khắc này - khoảnh khắc tưởng như là hạnh phúc viên mãn - câu chuyện của Quân và Mẫn đã bắt đầu từ một buổi sáng rất bình thường cách đó gần nửa năm.
- Cuộc gặp gỡ tình cờ trong lớp học tiếng Anh
Mẫn, 28 tuổi, quê ở miền Tây, từng nhiều lần sang Úc bằng visa du lịch. Nhưng lần này, cô sang bằng visa
học tiếng Anh 6 tháng, với hy vọng cải thiện trình độ và tìm cơ hội ở lại lâu dài. Cô đăng ký một khóa học
tại trung tâm ngôn ngữ nơi Quân – giáo viên gốc Việt – đang giảng dạy.
Quân 35 tuổi, sống ở Úc hơn 20 năm, hiền lành, chỉnh chu, có nụ cười hiền khiến học viên nữ dễ… rung rinh. Nhưng anh lại là người sống nguyên tắc, ít khi để ý đến chuyện tình cảm. Cho đến khi Mẫn bước vào lớp.
Cô gái nhỏ nhắn, tóc buộc gọn, ánh mắt lúc nào cũng như đang cười. Cô chăm chỉ, lễ phép, và có cái duyên rất nhẹ khiến người ta muốn trò chuyện. Quân để ý cô không phải vì nhan sắc, mà vì sự cố gắng của một người muốn thay đổi cuộc đời mình.
Sau vài tuần, Mẫn thường nán lại hỏi bài. Quân kiên nhẫn giảng giải. Rồi họ bắt đầu nói chuyện nhiều hơn
- về cuộc sống ở Úc, về gia đình, về những ước mơ nhỏ bé. Tình cảm đến nhẹ như gió, nhưng đủ để làm trái tim hai người rung lên. Ba tháng sau, họ chính thức hẹn hò.
Quân đưa Mẫn đi dạo Darling Harbour, đi ăn phở ở Cabramatta, đi xem pháo hoa New Year’s Eve. Bạn bè
Quân ai cũng mừng cho anh - người đàn ông tử tế cuối cùng cũng tìm được người để yêu thương.
Và rồi, trong một buổi chiều mưa nhẹ, Quân cầu hôn.
Mẫn gật đầu ngay - một cái gật đầu khiến Quân tin rằng mình là người đàn ông may mắn nhất thế gian.
Anh bắt đầu chuẩn bị cho đám cưới:
- Váy cưới đuôi cá đặt may riêng.
- Nhẫn cưới hột xoàn bảy ly từ tiệm kim hoàn lâu đời ở Melbourne.
- Tiệc tối tại nhà hàng sang trọng Darling Harbour.
- Lễ cưới ngoài trời ở Centennial Park.
Quân muốn Mẫn có một ngày thật đẹp.
Anh không biết rằng Mẫn đang mang theo một bí mật có thể phá nát tất cả.
- Bí mật không chịu ngủ yên
Trước khi gặp Quân, Mẫn từng nhận lời mang thai hộ cho một cặp vợ chồng người Việt định cư tại Bankstown – vợ chồng ông bà Quảng. Bà Quảng ngoài bốn mươi, hiền lành nhưng khắc khổ. Sau nhiều năm chạy chữa vô sinh, họ tìm đến Mẫn – trẻ, khỏe, cần tiền và… cần cơ hội.
Một “hợp đồng đẻ mướn” viết tay được lập ra, dù cả ba đều biết: mang thai hộ thương mại là phạm luật tại
Úc.Nhưng họ tin rằng chỉ cần im lặng, mọi chuyện sẽ êm.
Rồi Mẫn gặp Quân.
Và bí mật ấy bắt đầu trở thành nỗi sợ.
Cô muốn nói thật, nhưng sợ mất anh. Sợ mất cơ hội định cư. Sợ mất tất cả.
“Cưới xong rồi tính,” cô tự nhủ.
Nhưng sự thật không bao giờ chịu đứng yên.
- Khoảnh khắc định mệnh tại Centennial Park
Khi MC vừa mời cô dâu chú rể tiến lên để trao nhẫn, một tiếng la thất thanh vang lên từ phía sau:
- “Dừng lại!”
Tất cả quay lại.
Một người phụ nữ lao vào, mặt tái xanh, tay run run cầm một tập giấy - Bà Quảng.
Không ai hiểu chuyện gì đang xảy ra. Chỉ có Mẫn, mặt trắng bệch như sáp.
Bà Quảng giơ cao tờ siêu âm, rồi tờ hợp đồng viết tay:
– “Đây là con của vợ chồng tôi! Cô ấy mang thai hộ cho chúng tôi! Không thể để đứa bé này mang họ người khác!”
Cả khu vực hành lễ chết lặng.
Gió cũng như ngừng thổi.
Quân đứng như bị ai rút hết máu khỏi cơ thể. Anh nhìn Mẫn – người phụ nữ anh sắp gọi là vợ – mà không
nói nên lời.
Mẫn quỳ xuống, nước mắt rơi như mưa:
– “Em xin lỗi… Em sợ mất anh… Em định sau khi sinh xong sẽ nói…”
Nhưng lời xin lỗi ấy rơi vào khoảng không.
Quân lắc đầu, giọng nghẹn lại:
– “Anh không thể chấp nhận chuyện này.”
Hôn lễ dừng ngay tại chỗ.
Không nhẫn.
Không lời thề.
Chỉ còn lại sự bàng hoàng.
- Bữa tiệc tối – nơi chú rể “thoát nạn”
Dù lễ cưới tan vỡ, nhà hàng sang trọng ở Darling Harbour vốn đã đặt trước. Quân – trong nỗi đau nhưng vẫn giữ được sự tử tế – đứng lên trước khách mời:
- “Hôn lễ không thể tiếp tục. Nhưng tôi trân trọng xin tất cả vui lòng đến nhà hàng tối nay như trong thiệp mời. Coi như… ăn mừng tôi thoát nạn nuôi chim tu hú. Và cho phép tôi tuyệt nhiên không nhận quà tặng.”
Cả hội trường bật cười - một tiếng cười vừa thương vừa xót.
Người ta vỗ vai Quân, bảo:
- “Trời thương nên lộ ra sớm.”
- “Cưới rồi mới biết thì còn khổ nữa.”
- “Cậu tử tế quá, nên số phận kéo cậu ra khỏi cái hố đó.”
Còn Mẫn, được bạn dìu đi, khóc đến kiệt sức.
Bà Quảng cũng khóc – khóc vì sợ mất đứa con mà bà đã chờ đợi suốt một thời gian dài.
Một đám cưới sang trọng, áo cưới đắt tiền, nhẫn hột xoàn bảy ly… cuối cùng chỉ còn lại như một sân khấu
dang dở.
- Hậu quả và luật pháp
Câu chuyện lan nhanh trong cộng đồng tại Sydney. Nhiều người bàn tán, nhưng cũng nhiều người rút ra bài
học:
• Mang thai hộ thương mại là phạm luật tại Úc.
• Hợp đồng viết tay không có giá trị pháp lý.
• Nếu bị phát hiện, cả người nhờ mang thai hộ lẫn người mang thai hộ đều có thể gặp rắc rối pháp lý.
• Vợ chồng ông bà Quảng phải nhờ luật sư để bảo vệ quyền lợi đứa bé.
• Mẫn đối mặt nguy cơ bị hủy visa vì khai báo không trung thực.
• Còn Quân… anh mất nhiều tháng mới nguôi ngoai.
Anh trả lại toàn bộ đồ cưới, chỉ giữ lại chiếc nhẫn hột xoàn - không phải vì tiếc, mà vì:
– “Để nhắc mình đừng quá tin vào vẻ ngoài.”
- Vọng tưởng che mờ lý trí
Câu chuyện của Quân và Mẫn không phải hiếm trong cộng đồng người xa xứ. Giữa những khát vọng đổi
đời, những giấc mơ định cư, nhiều người dễ đánh mất ranh giới giữa đúng - sai, giữa thật - giả.
Mẫn không phải người xấu. Cô chỉ là người mù trước vọng tưởng.
Quân không phải người dại. Anh chỉ là người tin quá nhiều vào sự chân thật của người khác.
Nhưng cuộc đời không bao giờ ưu ái những ai đánh cược tương lai bằng bí mật.
Tình yêu cần sự chân thành. Hôn nhân cần sự minh bạch. Còn cuộc sống - luôn cần sự tỉnh táo.
Để không ai phải đứng giữa nơi hành lễ, trong bộ váy cưới lộng lẫy, mà nghe sự thật rơi xuống như một
nhát dao.
Và để không ai phải nâng ly trong bữa tiệc “thoát nạn”, chỉ vì đã yêu nhầm một người không dám đối diện với chính mình.
R. N. (viết riêng cho Dân Việt News)
Lưu ý: Bài viết trên đây là một câu chuyện hư cấu - hoàn toàn không liên can tới bất kỳ cá nhân nào trong cộng đồng.
