Đời sống
Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Buổi tối Hà Nội, nhất là những đêm mùa đông, có một thứ âm thanh rất riêng:...
Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ
CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Mồm miệng đỡ tay chân
ỐC VÒI VOI
TÌNH ĐỜI - Ly hôn tay không sau 13 năm chung sống
CHUYỆN ĐỜI - Nàng dâu hiền – một chuyện Ru-tơ giữa đời thường
Móng tay và sức khỏe của cơ thể
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Múa lân Mai Hoa Thung: Hấp dẫn nhưng đầy nguy hiểm
Vào dịp Trung Thu và Tết Nguyên đán hoặc mỗi khi có doanh nghiệp khai trương cửa hàng, người dân đi mua sắm lại được nghe tiếng trống múa lân “cắc tùng tùng, cắc tùng tình” hòa với phèng la, chủm chọe. Múa lân vốn là một loại hình nghệ thuật dân gian lâu đời của văn hóa Á Đông, đặc biệt phổ biến trong những sự kiện cầu may. Theo nhiều tư liệu, múa lân có nguồn gốc từ Trung Quốc và lan tỏa sang các nước Đông Á, Đông Nam Á, trong đó có Việt Nam.
3 dáng hình trong 1 công việc cùng tên
Trong đời sống tinh thần của người Việt, hình ảnh những người giảng đạo luôn mang một sức hút đặc biệt. Họ là những người đứng giữa đời và đạo, giữa con người và niềm tin, giữa cái hữu hình và cái vô hình. Thế nhưng, dù cùng chung một sứ mệnh “đem lời lành đến cho đời”, ba nhân vật quen thuộc - nhà sư, mục sư, và linh mục - lại hiện lên với ba phong thái khác nhau đến mức đôi khi khiến quần chúng không biết nên kính, nên thương, hay nên… tò mò trước.
Một hành động “xấu” có tới ba sắc thái...
Trong kho tàng văn hóa dân gian Việt, người xưa vẫn nói: “Ở đời muôn sự của chung, Hơn nhau chữ tín, người dùng mới tin.” Ấy vậy mà giữa dòng đời xuôi ngược, chữ tín nhiều khi bị đem ra đổi chác, đánh tráo, thậm chí chà đạp. Người ta bịp nhau, lừa nhau, gạt nhau – ba chữ nghe tưởng giống nhau, nhưng mỗi chữ lại mang một sắc thái riêng, một nỗi đau riêng, và một bài học riêng.
Có qua có lại mới toại lòng nhau
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nói tưởng như chỉ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo cả một triết lý sống đã thấm vào máu thịt của bao thế hệ. “Có qua có lại mới toại lòng nhau” là một câu như thế. Nó không chỉ là lời dặn dò về phép ứng xử, mà còn là tấm gương phản chiếu tâm hồn người Việt – nơi nghĩa tình, nỗi lo, sự tinh tế và cả những ràng buộc vô hình cùng tồn tại, đan cài như sợi tơ trong tấm vóc văn hóa lâu đời.
Phụ nữ mới: Không dâu, không mẹ… chỉ là vợ ?
Buổi chiều ở một quán cà phê góc phố tại Bankstown, ba cô gái người Việt thuộc thế hệ 9X - Gen Z ngồi sát nhau, vừa nhâm nhi trà sữa vừa cười khúc khích. Nhưng câu chuyện họ bàn không hề nhẹ: “Tao muốn cưới, nhưng tao không làm dâu đâu nha”, “Tao còn không chắc muốn đẻ nữa”, “Cưới thì cưới, chứ tao không muốn biến thành người hầu của nhà chồng”.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu
cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.
