Đời sống
Hà Nội: Từ tiếng phách “Ai tẩm quất không?” đến nghệ thuật massage hiện đại
Buổi tối Hà Nội, nhất là những đêm mùa đông, có một thứ âm thanh rất riêng:...
Cải bẹ & Kim chi: hai hành trình muối chua đã lên men cả một nền văn hóa
TÌNH ĐỜI - Chồng: Khi hoàn hảo trở nên không hoàn hảo
CHUYỆN ĐỜI - Một giấc mơ đổ gãy nửa chừng
TÌNH ĐỜI - Đám cưới dở dang vì bí mật của cô dâu bị lộ
CHUYỆN ĐỜI - Sang Úc định cư, nhưng lại còn vương vấn
Mồm miệng đỡ tay chân
ỐC VÒI VOI
TÌNH ĐỜI - Ly hôn tay không sau 13 năm chung sống
CHUYỆN ĐỜI - Nàng dâu hiền – một chuyện Ru-tơ giữa đời thường
Móng tay và sức khỏe của cơ thể
Hotline: 0414 343727 (Quảng cáo trên báo Dân Việt)
Tuổi già nói trước quên sau
Tui bảy chục tuổi rồi, dân miền Tây thứ thiệt, hồi trước sống bên bờ sông Hậu, sáng nghe tiếng ghe máy, chiều nghe tiếng gà gáy, tối nghe ếch nhái râm ran. Qua Úc mấy năm nay, nhờ con cái bảo lãnh. Ở tuổi này, chưa được lãnh tiền già, sống nhờ con, nhiều khi trong bụng cũng áy náy. Nhưng cái làm tui lo nhất dạo này không phải chuyện tiền bạc, mà là… tui hay “nói trước quên sau”.
Từ nghiêm khắc đến tình yêu... che đậy tội lỗi
Tôi năm nay năm mươi mấy tuổi, tóc chưa bạc hết nhưng bụng thì đã vượt mặt. Vợ tôi nói tôi là “ông già khó chịu”, còn mấy đứa nhỏ thì gọi tôi là “Ba Google” vì chuyện gì tôi cũng thích phân tích, giải thích, rồi triết lý. Nhưng thiệt tình, càng lớn tuổi tôi càng thấy mình cần học lại nhiều thứ, nhất là mấy chuyện tưởng như ai cũng biết: thương yêu là gì, dạy dỗ là sao, tha thứ có phải là bỏ qua hết hay không.
Thức ăn để qua đêm sao cho an toàn?
Có một sự thật mà ai cũng từng trải qua: bữa tối hôm nay thường có xu hướng “đầu thai” thành bữa sáng ngày mai. Đôi khi vì tiếc của, đôi khi vì lười nấu, đôi khi vì… đồ ăn ngon quá không nỡ bỏ. Nhưng để đồ ăn qua đêm không phải chuyện đùa. Nó giống như việc bạn cho vi khuẩn một tấm vé VIP vào bữa tiệc buffet – và bạn chính là người trả giá.
Tôi Yêu Tiếng Dân Tôi - Tham như đỉa đói
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe lên đã thấy mát lòng, có những câu nghe lên đã thấy đau, và có những câu nghe lên… hơi rùng mình. “Tham như đỉa đói” thuộc nhóm cuối cùng. Chỉ bốn chữ thôi mà mở ra cả một thế giới hình ảnh: con đỉa đen sì, trườn trườn trong bùn, đánh hơi thấy hơi ấm là bám vào, hút cho đến khi no căng như trái cà pháo. Người Việt xưa không dùng hình ảnh nhẹ nhàng để nói về lòng tham; họ chọn thứ gì gây ám ảnh, để ai nghe cũng phải giật mình mà tự soi lại mình.
NƯỚC TRÀ VÀ GIẤC NGỦ
Tối hôm qua, tôi ngồi nhâm nhi ly trà xanh, chợt nhớ câu nói của bà chị hàng xóm: “Mi uống trà chi giờ ni, lát nữa thức trắng con mắt như con cú!” Nhưng cũng có người lại bảo: “Uống miếng trà vô, ngủ sâu như đá.” Rứa là trong một xóm nhỏ thôi đã có hai trường phái. Còn trên thế giới, chuyện trà xanh – trà đen, ngủ ngon – mất ngủ, cũng lắm điều ngang trái.
TÌNH ĐỜI - MÓNG TAY NHỌN SẼ CÓ NGỌN MÙNG TƠI
Ngày Bích Ngọc sinh ra, người ta bảo cô là đứa trẻ có phúc tướng: đôi mắt hiền, nụ cười dịu, dáng vẻ thanh tao của người được nuôi dưỡng trong ấm êm và giáo dục tử tế. Nhưng điều khiến người ta quý cô không phải vì gia đình giàu có hay vẻ đẹp nhẹ như sương mai, mà vì cái cách cô sống: bình dị, khiêm nhường, và luôn nhìn người bằng ánh mắt trong trẻo.
CHUYỆN ĐỜI - Tưởng gửi tiền giúp mẹ là đủ…
Học sinh ra trong một gia đình dân dã ở một vùng nông thôn xa thành phố. Cha anh – ông Bảy – là người đàn ông hiền lành, quanh năm lam lũ với nghề chăn nuôi. Mẹ anh – bà Bảy – tảo tần, chịu thương chịu khó, dành cả đời lo cho chồng con. Hai anh em Học lớn lên trong tình thương mộc mạc ấy, với những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy tiếng cười. Khi Học đỗ đại học rồi lên thành phố lập nghiệp, cha mẹ mừng đến
rơi nước mắt. Họ tin rằng đời con mình rồi sẽ khá hơn.
CHUYỆN ĐỜI - Lòng thâm độc của em gái
Ngoại ô Adelaide buổi chiều có một thứ ánh sáng rất lạ – không quá chói, không quá nhạt, như thể mặt trời cũng biết tiết chế để không
làm ai đau mắt. Trong thứ ánh sáng ấy, những ngôi nhà một tầng nằm im lìm, vườn trước vườn sau gọn gàng, cây bạch đàn cao gầy đung đưa trong gió. Ở một góc yên tĩnh như vậy, đã từng có một căn nhà nhỏ, mái ngói cũ, tường gạch hơi bong, nhưng ấm áp đến mức ai bước vào cũng thấy như có hơi người ôm lấy mình.
Tôi yêu tiếng Dân tôi
Mồm miệng đỡ tay chân
Trong kho tàng tục ngữ Việt Nam, có những câu nghe như tiếng cười khẩy, có những câu như lời nhắc nhở, và có những câu vừa như châm biếm vừa như triết lý. “Mồm miệng đỡ tay chân” thuộc nhóm thứ ba: một câu nói tưởng nhẹ như gió thoảng mà lại soi chiếu
cả một kiểu người, một lối sống, một thói quen tồn tại từ thời cày sâu cuốc bẫm cho đến thời họp online và làm việc từ xa.
