Xăm mình tại Úc
Tattoos đã trở thành một phần quen thuộc của đời sống văn hoá Úc, không còn là “dấu ấn nổi loạn” mà là một ngôn ngữ thẩm mỹ, bản sắc
và ký ức cá nhân. Bức tranh xăm mình tại Úc hôm nay phản ảnh những chuyển động xã hội sâu sắc: giới tính nào ưa chuộng hơn, vùng nào nhiều tiệm nhất, nghề xăm vận hành ra sao, rủi ro sức khỏe thế nào, và khả năng xoá xăm thực sự đến đâu. Bài viết dưới đây sẽ giải đáp những câu hỏi này.
Coles: Khi giảm giá trở thành 1 nghệ thuật… pháp lý
Nếu có giải thưởng nào dành cho “vở kịch kinh điển của ngành bán lẻ Úc”, thì phiên tòa giữa ACCC và Coles khai màn ngày 16/2 chắc chắn sẽ là ứng viên sáng giá. Một bên là cơ quan giám sát cạnh tranh quốc gia – ACCC – với gương mặt nghiêm nghị của người gác cổng thị trường. Bên kia là Coles – gã khổng lồ siêu thị với nụ cười thân thiện, tay cầm bảng giá đỏ rực và bài hát “Down Down, prices are down” ngân nga trong đầu mọi khách hàng lâu hơn mức lành mạnh.
Lòng biết ơn
Trong dịp năm hết Tết đến, nhiều người thường qua cơ hội đó để bày tỏ lòng biết ơn. Ngước có đạo, thường đến chúa chiền, nhà thờ hay hội thánh để bày tỏ lòng biết ơn Trời đã ban dư dật ơn phước, sự an toàn khỏe mạnh cùng với công ăn việc làm hanh thông trong năm vừa qua.
Người ta cũng tỏ lòng biết ơn qua quà cáp biếu tặng đối với người.
BẢN CHẤT CỦA SỰ CHIA SẺ
Chia sẻ là một trong những phẩm chất đẹp nhất của con người. Nó không ồn ào, không phô trương, nhưng lại có sức lan tỏa mạnh mẽ, đủ
để làm ấm một trái tim, thay đổi một cuộc đời, hoặc đơn giản chỉ để nhắc chúng ta rằng mình không hề đơn độc. Chúng ta có thể chia sẻ của cải, tiền bạc (nhằm giúp đỡ), chia sẽ kinh nghiệm, thông tin (hướng dẫn hay chỉ dạy) hoặc chia sẻ nỗi niềm riêng tư (tâm sư). Nhưng chia sẻ bắt nguồn từ đâu? Vì sao có người sẵn lòng mở lòng, còn có người lại khép chặt? Và chia sẻ như thế nào để không biến mình thành nạn nhân của sự lợi dụng?
Tập tục đi lễ đầu năm
Dưới những ngày Tết rực rỡ, khi phố xá lấp lánh sắc hoa và lòng người chùng xuống sau một năm bươn chải, hình ảnh người Việt rộn rã bước vào chùa, nhà thờ, hội thánh hay những nơi thờ tự linh thiêng đã trở thành một nét văn hoá quen thuộc. Đó không chỉ là một thói
quen, mà còn là một trạng thái tâm linh đặc biệt: vừa tìm về cội nguồn, vừa gửi gắm hy vọng, vừa tự soi lại mình trong khoảnh khắc giao mùa.
HUYỀN THOẠI VỀ TRÁI BƯỞI VÀNG
Ở vùng đất ven sông Cổ Giang, nơi sương sớm còn đọng trên lá như những giọt ngọc trời rơi xuống, có một ngôi làng nhỏ tên là Làng
Bưng Tràm. Làng ấy vốn hiền hòa, ruộng đồng phì nhiêu, người dân chất phác như đất phù sa. Nhưng cũng chính nơi ấy, một câu chuyện kỳ lạ đã xảy ra — câu chuyện mà đến tận bây giờ, mỗi độ Tết về, người ta vẫn nhắc nhau mà rùng mình, không dám bày bưởi lên bàn thờ.
