Thứ sáu, 05/06/26, 19:20 Australia/Sydney


TÌNH ĐỜI - Bà Sáu và 50 lượng vàng giấu trong nệm

TÌNH ĐỜI - Bà Sáu và 50 lượng vàng giấu trong nệm
Người ta nói: đời người như con nước, khi đầy khi vơi. Với bà Sáu, sáu mươi lăm tuổi, tóc bạc mà lòng vẫn sáng, con nước đời bà từng đầy ắp yêu thương, rồi cạn khô vì lòng tham của người trong nhà. Câu chuyện của bà không chỉ là chuyện mất vàng, mà là chuyện mất niềm tin – thứ quý hơn mọi của cải.

CHUYỆN ĐỜI - Mẹ chồng trước toan tính của nàng dâu

CHUYỆN ĐỜI - Mẹ chồng trước toan tính của nàng dâu
Thiên hạ hay nói “làm dâu trăm họ”, ý chừng phận đàn bà bước vô nhà chồng là phải chịu đủ điều tiếng, đủ nỗi thiệt thòi. Nhưng chuyện của Tuyết – con dâu bà Ngân – lại đi ngược đời. Người ta làm dâu thì sợ mẹ chồng, còn Tuyết thì thấy mẹ chồng hiền như cục đất, hiền tới mức… dễ lợi dụng. Và chính cái hiền đó mở ra trong lòng Tuyết một con đường tối tăm mà chính cô ta cũng không ngờ mình dám bước vô.

Hỏa táng: Ngọn lửa khởi đầu từ đâu, và vì sao nó bùng lên trở lại?

Hỏa táng: Ngọn lửa khởi đầu từ đâu, và vì sao nó bùng lên trở lại?
Nếu người Việt xưa quan niệm “mồ yên mả đẹp” là nền tảng của đạo hiếu, thì ngày nay, giữa những thành phố chật chội và nhịp sống hiện đại, hỏa táng lại đang trở thành lựa chọn phổ biến. Nhưng câu chuyện của hỏa táng không chỉ là chuyện của thời nay. Nó là một hành trình dài, kéo dài hàng chục nghìn năm, đi qua nhiều nền văn minh, nhiều niềm tin, nhiều nỗi sợ và cả nhiều… bài toán thực tế rất đời thường.

Sức khỏe là vàng - Gan là nguồn gốc của sự mệt mỏi

Sức khỏe là vàng - Gan là nguồn gốc của sự mệt mỏi
Tôi tên Hưng, năm nay năm mươi hai tuổi, dân Hà Nội “chính hiệu con nai”, sang Úc đã hơn hai mươi năm. Cuộc sống ở đây yên bình, sạch sẽ, nhưng càng ngày tôi càng thấy mình… mệt. Mệt kiểu không rõ lý do: sáng dậy đã uể oải, chiều làm việc thì đầu óc lơ mơ, tối ăn xong chỉ muốn nằm. Tôi tưởng do tuổi tác, do công việc văn phòng, do thiếu ngủ. Nhưng rồi một hôm, bác sĩ nói nhỏ: “Gan của anh hơi yếu rồi đó.”

Đi xem 12 sứ đồ trên biển

Đi xem 12 sứ đồ trên biển
Tui kể thiệt nghe, từ bữa thằng con út ở Melbourne gọi điện về: “Ba ơi, qua Úc chơi với tụi con ít bữa cho biết xứ người”, lòng tui nó vừa mừng vừa hồi hộp. Sáu mươi lăm tuổi đầu, người Quảng Nam quê mùa như tui, quanh năm chỉ quen với đồng ruộng, với con sông Thu Bồn, ai dè có ngày được đặt chân qua tận bên kia bán cầu.

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P3)

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG II - NHỮNG NGÀY KHÔNG CÓ ĐIỂM TỰA (P3)
Ở nơi mình sinh ra, tôi có tiếng nói. Tôi có thể giải thích, tranh luận, thể hiện mình là ai. Nhưng ở đây, có lúc tôi giống như một người đứng bên lề cuộc sống. Không ai xua đuổi tôi. Nhưng cũng không có cách nào để tôi thật sự bước vào thế giới ấy một cách trọn vẹn.

Mưa Sài Gòn - Mưa Adelaide: Hai Nhịp Rơi Trên Một Đời Người

Mưa Sài Gòn - Mưa Adelaide: Hai Nhịp Rơi Trên Một Đời Người
Tôi đứng dưới mái hiên nhà ở Adelaide, trên bàn có tách trà nóng, nhìn những giọt mưa rơi xuống sân như thể chúng đang dò dẫm tìm đường. Mưa ở đây không vội. Nó rơi chậm rãi, có phần lịch sự, như một vị khách phương xa gõ cửa rồi chờ tôi mời vào.

Món heo nướng: Hai sắc thái từ 2 nguồn gốc

Món heo nướng: Hai sắc thái từ 2 nguồn gốc
Hai món heo quay tưởng chừng cùng một nguyên liệu – con heo – nhưng lại kể hai câu chuyện văn hóa hoàn toàn khác nhau: một bên là heo quay giòn da của người Hoa và người Việt, nơi tiếng “rộp” của miếng da là âm thanh của sự hoàn hảo; bên kia là heo nướng hầm đất của người Tonga và Samoa, nơi khói, lá chuối và đất hòa quyện thành hương vị của cộng đồng và nghi lễ. Cả hai đều là biểu tượng của cách con người biến thịt heo thành nghệ thuật, và đều khiến người Úc sinh tại Úc phải trầm trồ khi nếm thử.

Tự hào và kiêu ngạo cách nhau 1 sợi tóc

Tự hào và kiêu ngạo cách nhau 1 sợi tóc
Tôi năm nay năm mươi mốt tuổi, sống ở Adelaide hơn ba mươi năm. Tính ra thời gian ở Úc còn dài hơn thời gian tôi sống ở Việt Nam trước khi sang đây. Vậy mà mỗi lần soi gương, tôi vẫn thấy một ông Việt Nam chính hiệu: tóc muối tiêu, bụng thon, nụ cười hiền, và cái kiểu ngại ngại khi ai đó khen mình làm được việc gì đó tốt. Người ta bảo dân Việt mình hay khiêm tốn. Tôi thì nghĩ: tôi có gì đâu mà khoe.

Chuyện về Nghiệp tổ của nghệ thuật Cải lương

Chuyện về Nghiệp tổ của nghệ thuật Cải lương
Tôi mê cải lương từ hồi còn nhỏ xíu, mê cái giọng ngân dài như sợi khói chiều, mê tiếng đàn kìm réo rắt như ai đó đang kể chuyện đời mình. Nhưng càng mê, tôi lại càng thắc mắc: Cải lương có từ bao giờ? Ai là người “khai sinh”? Vì sao nó lại mang cái chất đặc biệt – vừa mộc mạc, vừa sang trọng, vừa bi lụy mà cũng vừa duyên dáng?