ĐỊA LINH SANH NHÂN KIỆT – chuyện kể của một người đi tìm căn nguyên
Có những buổi chiều ở xứ người, khi gió biển thổi qua những dãy nhà thấp thoáng ở Sydney, tôi lại nhớ đến câu “địa linh sanh nhân kiệt” mà ông bà mình vẫn hay nói. Câu ấy nghe vừa như một lời khẳng định, vừa như một lời an ủi: rằng đất có thiêng thì người mới thịnh, rằng nơi nào núi sông tụ khí thì nơi đó sinh ra những con người tài hoa.
Từ luống rau đến những chân trời mới
Có những buổi sáng trên vùng Virginia hay Northern Adelaide Plains, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi những nhà kính trải dài đến tận chân trời, người ta vẫn bắt gặp hình ảnh quen thuộc: những người nông dân Việt Nam cần mẫn bước ra ruộng từ rất sớm. Họ không ồn ào, không thích xuất hiện trên truyền thông, càng không quen nói về thành tích của mình...
TÌNH ĐỜI - Tình yêu lạc nhịp, gia đình tìm lại
Ngày còn đi học, Thụ và Đào là đôi bạn mà cả lớp đều ngầm hiểu “hai đứa này kiểu gì cũng thành một cặp”. Nhưng chính hai nhân vật chính lại giả vờ không biết. Đào thì hay cười, nụ cười cong cong như dấu hỏi. Thụ thì hiền, ít nói, nhưng mỗi lần Đào hỏi bài là mặt đỏ như trái gấc. Tình cảm tuổi trẻ cứ thế lớn lên như cây bàng sau sân trường: chẳng ai chăm mà vẫn xanh tốt.
Khi Đất Trời Cất Tiếng Hát Của Người Maori
Buổi sáng ở Rotorua, hơi nước bốc lên từ những hồ địa nhiệt như những dải lụa mỏng. Mùi lưu huỳnh thoang thoảng trong gió, và đâu đó vang lên tiếng hát trầm hùng của một nhóm người Māori đang tập haka – điệu múa truyền thống vừa mạnh mẽ vừa thiêng liêng. Du khách đứng xem, mắt mở to, tim đập nhanh, không chỉ vì âm thanh dội vào ngực mà còn vì cảm giác đang chứng kiến một điều gì đó vượt khỏi thời gian.
CHUYỆN ĐỜI - Trang nhật ký của tuổi vào đời
Hôm nay, con ngồi xuống viết những dòng này vì tự nhiên thấy lòng mình nặng như có ai đặt một viên đá lên ngực. Không phải vì bài thi cuối kỳ, cũng không phải vì chuyện bạn bè. Mà vì… con thấy ba cô đơn quá. Cô đơn đến mức con – đứa con gái 18 tuổi – muốn ôm ba một cái thật chặt, như thể ôm cả những năm tháng ba đã chịu đựng một mình.
Vượt lên chính mình
Tám mươi năm đời người, bốn mươi năm tha hương, tôi ngồi bên cửa sổ mùa đông xứ người, nhìn những đứa cháu của bạn bè sau giờ học chỉ biết cắm mặt vào màn hình điện thoại, máy tính. Chúng say mê những trò chơi vô tận, còn cha mẹ thì mặc nhiên để mặc. Tôi chạnh lòng. Tôi tự hỏi: Nếu cứ thế này, tương lai của chúng sẽ đi về đâu?
