Thứ sáu, 26/06/26, 16:30 Australia/Sydney


CHUYỆN ĐỜI - Lòng thâm độc của em gái

CHUYỆN ĐỜI - Lòng thâm độc của em gái
Ngoại ô Adelaide buổi chiều có một thứ ánh sáng rất lạ – không quá chói, không quá nhạt, như thể mặt trời cũng biết tiết chế để không làm ai đau mắt. Trong thứ ánh sáng ấy, những ngôi nhà một tầng nằm im lìm, vườn trước vườn sau gọn gàng, cây bạch đàn cao gầy đung đưa trong gió. Ở một góc yên tĩnh như vậy, đã từng có một căn nhà nhỏ, mái ngói cũ, tường gạch hơi bong, nhưng ấm áp đến mức ai bước vào cũng thấy như có hơi người ôm lấy mình.

Sống theo lời Chúa dạy

Sống theo lời Chúa dạy
Tôi đã tin Chúa Jesus từ thuở thanh xuân, và giờ đây khi bước vào tuổi sáu mươi, tôi nhìn lại đời mình như nhìn lại một cuốn sách dày, từng trang thấm đẫm dấu chân của Chúa. Có những trang sáng rực niềm vui, có những trang đẫm nước mắt, nhưng trang nào cũng có bàn tay Ngài dìu dắt.

Chia tài sản theo Will hay Life Trust ?

Chia tài sản theo Will hay Life Trust ?
Năm ni tui bảy chục tuổi, tóc bạc gần hết, nhưng đầu óc còn sáng như đèn LED. Sáng nào cũng vậy, tui pha ấm trà nóng, mở cửa sổ nhìn ra vườn hoa trước nhà, nghe tiếng chim lorikeet ríu rít.

1 trong 6 trẻ em Úc sống trong cảnh nghèo

1 trong 6 trẻ em Úc sống trong cảnh nghèo
Tôi đặt chân đến Úc vào một buổi chiều mùa thu năm 1976. Khi ấy, Sydney còn thưa thớt người Việt, những khu chợ Việt nhỏ bé như Cabramatta hay Bankstown vẫn chưa hình thành. Năm mươi năm trôi qua, tôi đã chứng kiến đất nước này lớn lên, giàu có hơn, văn minh hơn, và cũng nhân ái hơn.

Trồng rau, đậu... khi tiết trời ở giữa Thu đầu Đông

Trồng rau, đậu... khi tiết trời ở giữa Thu đầu Đông
Bước vào tháng Năm ở Sydney, tiết trời bắt đầu chuyển hẳn sang cuối Thu: sáng se lạnh, trưa dịu nhẹ, chiều tối ẩm và mát. Đây là thời điểm tuyệt vời để một người yêu làm vườn bắt đầu một vụ rau mới – vừa thong thả chăm cây, vừa có rau sạch tươi ngon cho bữa cơm gia đình.

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI (P3)

Hồi ký - Nguyễn Văn Phong - Nhà và Nhà tôi - CHƯƠNG I - KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI (P3)
Sau một tuần, tôi tự tin chở hai con đi học bằng xe. Để cẩn thận, tôi dán phía sau xe dòng chữ: “Xin thông cảm – mới nhập cư”. Tôi chạy chậm, phần vì chưa quen, phần vì sợ ảnh hưởng người khác. Có lẽ nhờ vậy mà mọi người khá thông cảm, thường nhường đường mỗi khi tôi xin rẽ hay vào vòng xoay.

Đậu xe trước nhà: Ai mới thật sự “sở hữu” lề đường?

Đậu xe trước nhà: Ai mới thật sự “sở hữu” lề đường?
Nếu bạn sống ở Adelaide, hay từng ghé qua Fairfield (NSW), chắc hẳn bạn đã chứng kiến cảnh tượng quen thuộc: những con đường nhỏ, xe đậu san sát, và đôi khi… một chiếc thùng rác đứng chễm chệ như một “vệ sĩ” giữ chỗ cho chủ nhà. Câu chuyện đậu xe trước nhà dân - đặc biệt ở những khu gần trường học, bệnh viện hay trung tâm thương mại — từ lâu đã trở thành đề tài gây tranh cãi, thậm chí có lúc còn căng thẳng hơn cả chuyện hàng xóm nuôi gà gáy sáng.

"Hiện tượng" chậm có em bé

Hiện tượng phụ nữ khó thụ thai đang gia tăng ở Anh và Úc, và tỷ lệ sử dụng phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm (IVF) đã tăng mạnh trong thập niên qua. Theo báo cáo của Cơ quan Quản lý Thụ tinh và Phôi người Anh (HFEA), cứ mỗi lớp học ở Anh hiện nay có ít nhất một em bé được sinh ra nhờ IVF.

Tuổi càng cao càng nên giảm lo lắng, buồn phiền

Tuổi càng cao càng nên giảm lo lắng, buồn phiền
Tuổi càng cao, người ta càng dễ nhận ra một chân lý hơi buồn cười: càng lo thì càng… mệt, mà càng mệt thì càng dễ bệnh. Khoa học gần đây cũng đồng tình với điều mà ông bà ta đã nói từ lâu: “Lo bò trắng răng”. Một nghiên cứu của Đại học New York cho thấy những người càng lo lắng về sức khỏe và tuổi già thì các dấu hiệu lão hóa sinh học trong máu càng tăng tốc. Những thay đổi này được đo bằng các “đồng hồ biểu sinh” – thứ mà nếu đem kể cho các cụ nghe, có khi họ sẽ bảo: “Ờ, tao biết rồi, khỏi cần đồng hồ, nhìn cái mặt tao là biết già nhanh hay chậm”. Nhưng khoa học vẫn phải làm việc của khoa học: đo đạc, phân tích, và kết luận rằng lo lắng không chỉ làm nặng đầu mà còn in dấu lên từng tế bào.

Nghĩ về 2 chữ “phụng dưỡng”

Nghĩ về 2 chữ “phụng dưỡng”
Chiều nay trời Sydney lạnh lẽo, gió thổi qua hiên nhà nghe như tiếng ai thở dài. Bà Tám ngồi một mình, tay cầm tách trà nóng mà lòng cứ nặng trĩu. Không hiểu sao, hai chữ “phụng dưỡng” cứ lởn vởn trong đầu, như muốn nhắc bà Tám nhớ lại bao chuyện đã thấy, đã nghe, đã trải qua ở xứ Úc này.