CHƯƠNG III:
     XÂY DỰNG NHÀ

 

Phần 5:
Tự tay sửa chữa ngôi nhà

(Tiếp theo tuần trước)

Gần hai năm trôi qua.


Từ một gara sửa xe cũ kỹ, từ một căn nhà cháy sém mà nhiều người chỉ muốn đập bỏ, Lucky House dần hiện lên như một thiếu nữ vừa bước ra khỏi cơn hoạn nạn. Những vết thương cũ không còn. Thay vào đó là sự thanh thoát, bình yên và sức sống mới.


Đêm đầu tiên cả gia đình ngủ lại trong ngôi nhà, tôi gần như không chợp mắt.


Không phải vì còn bận tâm điều gì.


Mà vì tôi muốn lắng nghe.


Lắng nghe tiếng gió lùa qua mái hiên.


Tiếng lá quýt xào xạc ngoài sân.


Tiếng đồng hồ tích tắc trong phòng khách.


Và trên hết là tiếng cười của những người thân yêu đang ở rất gần mình.


Rồi từ đó, mỗi tối, Lucky House lại vang lên những âm thanh rất riêng.


Tiếng đàn piano của Song Thịnh.


Tiếng violin của Khúc Du.


Tiếng guitar vụng về của tôi.


Ba cha con lập nên một ban nhạc nghiệp dư mang cái tên rất đỗi giản dị: PTD (Phong – Thịnh – Du)


Khán giả trung thành nhất vẫn là bà xã.


Nàng vừa là đầu bếp, vừa là người pha cafe, vừa là người vỗ tay nhiệt tình nhất sau mỗi bản nhạc, dù đôi khi chúng tôi chơi còn lạc nhịp.


Có những hạnh phúc không thể đo bằng tiền bạc.


Cũng không thể tính bằng diện tích của một ngôi nhà.


Đó là khoảnh khắc cả gia đình cùng ngồi dưới một mái hiên, cùng cười, cùng đàn, cùng lặng im nghe một bản nhạc hay chỉ đơn giản là ngắm ánh đèn vàng hắt lên những bức tường mà chính tay mình đã dựng nên.


Đến lúc ấy, tôi mới hiểu, gần hai năm miệt mài sửa chữa, điều quý giá nhất mà tôi nhận được không phải là một căn nhà đẹp.


Mà là một mái ấm.


Một nơi mà mỗi lần mở cánh cửa bước vào, tôi biết mình đã thật sự trở về.


Lucky House vì thế không chỉ là tên của một ngôi nhà.


Đó là lời cảm ơn tôi dành cho cuộc đời.


Bởi sau tất cả những đổi thay, những mất mát và những cuộc hành trình, cuộc đời vẫn dành cho gia đình tôi một cơ hội để bắt đầu lại, bình yên và trọn vẹn, trên đảo quốc rộng lớn xa xôi của nước Úc.


Đêm ấy, sau khi mọi người đã ngủ, tôi lặng lẽ mở cửa bước ra hiên.


Sydney chìm trong một màn đêm yên tĩnh. Gió khẽ lùa qua những tán lá, mang theo mùi thơm ngai ngái của gỗ mới, của cỏ non và của cây quýt già đã đứng đó gần một thế kỷ. Ánh đèn vàng hắt xuống bậc tam cấp, loang nhẹ trên lối đi rồi tan vào khoảng sân. Lucky House lặng im như đang chìm vào một giấc ngủ bình yên sau những tháng ngày dài mệt mỏi.


Tôi đưa tay chạm lên cây cột gỗ trước hiên.


Lớp sơn vẫn còn mới.


Bên trong nó là biết bao ngày nắng cháy lưng, biết bao đêm cặm cụi dưới ánh đèn, biết bao lần cắt nhầm, đóng lệch, tháo ra rồi làm lại từ đầu. Có những việc tưởng như rất nhỏ, nhưng khi cộng lại, chúng trở thành gần hai năm của một đời người.


Tôi chợt nhớ đến tuổi thơ của mình.


Một đứa bé mồ côi mẹ từ thuở lên bốn.


Lớn lên trong những năm tháng thiếu thốn, hết đi học lại đi làm thuê, rồi tha phương cầu thực, bươn chải qua biết bao vùng đất. Có những quãng đời, “nhà” chỉ là nơi để ngủ nhờ một đêm. Có khi là căn phòng trọ chật hẹp. Có khi là góc công trường đầy bụi xi măng. Có khi chỉ là chiếc võng mắc tạm giữa hai cột nhà đang xây dở.


Ngày ấy, tôi vẫn nghĩ chỉ cần có một mái che là đủ.


Nhưng càng đi nhiều, càng sống nhiều, tôi mới hiểu con người không chỉ cần một chỗ để trú mưa tránh nắng.


Điều ai cũng kiếm tìm, thực ra là một nơi để trở về.


Nơi mà khi mở cánh cửa, sẽ có ánh đèn chờ mình.


Có tiếng người gọi mình.


Có mùi cơm vừa chín.


Có tiếng đàn còn ngân trong căn phòng nhỏ.


Có những bức tranh của con treo trên tường.


Có những món quà lưu niệm nhắc mình về những chặng đường đã đi qua.


Và có những người thân đang đợi mình bên bàn ăn.


Lúc ấy, ngôi nhà không còn được đo bằng mét vuông.


Nó được đo bằng tiếng cười.


Được đo bằng những bữa cơm đủ mặt.


Được đo bằng sự bình yên trong lòng mỗi người.


Tôi chợt hiểu vì sao mình đã không nỡ phá bỏ Lucky House để xây một căn nhà hoàn toàn mới.


Có lẽ bởi chính tôi cũng giống nó.


Cả hai đều từng đi qua những vết thương.


Cả hai đều mang trên mình dấu tích của thời gian.


Và cả hai đều có cơ hội được bắt đầu lại.


Tôi vẫn tin rằng, mỗi con người đều có một ngôi nhà dành riêng cho mình.


Có người tìm thấy rất sớm.


Có người phải đi gần hết cuộc đời mới gặp.


Điều quan trọng không phải ngôi nhà ấy lớn hay nhỏ, sang trọng hay bình dị.


Mà là khi bước qua cánh cửa, ta biết mình không còn phải tiếp tục lang thang.


Lucky House vì thế không chỉ là căn nhà đầu tiên của gia đình tôi trên đất Úc. Nó còn là phần thưởng của những tháng năm nhẫn nại. Là lời cảm ơn dành cho những người đã âm thầm đi cùng tôi trên suốt chặng đường. Là món quà dành cho các con, để chúng hiểu rằng: một mái ấm không tự nhiên mà có. Nó được
dựng lên bằng mồ hôi, bằng sự tử tế, bằng tình yêu thương và bằng cả những hy sinh lặng lẽ mà nhiều năm sau người ta mới nhận ra.

(Còn tiếp, mời theo dõi)