CHƯƠNG III:
XÂY DỰNG NHÀ
Phần 5:
Tự tay sửa chữa ngôi nhà
Cuối cùng, tôi quyết định chia toàn bộ mặt tiền thành hai mặt phẳng hình chữ nhật chạy suốt chiều ngang ngôi nhà. Hai mặt phẳng được xếp lệch nhau khoảng ba mươi phân, tạo cảm giác nhẹ nhàng như hai mặt nước nối tiếp nhau trong một khu vườn Nhật Bản. Những cây cột lớn được thay bằng các cột gỗ vuông chỉ mười lăm phân, thanh mảnh nhưng đủ sức nâng đỡ toàn bộ mái hiên.
Một phần mái được làm kín để che nắng che mưa.
Phần còn lại sử dụng kính cường lực, vừa đưa ánh sáng tự nhiên vào trong nhà, vừa không làm tăng diện tích xây dựng, phù hợp với quy định kiến trúc của Úc. Lan can hiên, được kết nối bởi các tấm kính cường lực, trong suốt, nhẹ nhàng.
Chỉ một thay đổi nhỏ về tỷ lệ, căn nhà như được kéo dài ra. Mặt tiền trở nên khoáng đạt hơn, nhẹ hơn và thanh lịch hơn, trong khi vẫn giữ được dáng vẻ của những ngôi nhà gỗ cổ vùng ngoại ô Sydney.
Mỗi buổi chiều đứng từ bên kia đường nhìn sang, tôi đều có cảm giác như Lucky House đang mỉm cười.
Đi cùng với mặt tiền là chiếc cổng.
Tôi không thích những chiếc cổng cầu kỳ.
Càng lớn tuổi, tôi càng tin vẻ đẹp thật sự luôn nằm ở sự giản dị.
Bốn trụ gạch vuông vức được nối với nhau bằng những thanh nhôm mảnh. Thanh lớn, thanh nhỏ xen kẽ thành những khoảng hở vừa đủ để ánh nắng xuyên qua. Buổi sáng, khi mặt trời lên, những vệt sáng đổ xuống lối đi thành những dải hoa văn thay đổi theo từng giờ trong ngày. Một chi tiết rất nhỏ, nhưng lại khiến toàn bộ mặt tiền trở nên sinh động hơn.
Thỉnh thoảng có người đi ngang dừng xe lại.
Họ đứng nhìn khá lâu.
Có người còn hỏi tôi có phải là kiến trúc sư hay nhà thiết kế nội thất không.
Tôi chỉ cười.
Nếu họ biết người đang cầm búa, cầm cưa trước mặt họ lại là giám đốc một công ty chuyên sản xuất hóa chất và phân bón cho nông nghiệp, chắc hẳn họ sẽ ngạc nhiên hơn nữa.
Những lời khen giản dị ấy trở thành phần thưởng quý giá sau những ngày dài lấm lem bụi gỗ và hồ vữa. Chúng khiến tôi càng có thêm động lực để tiếp tục từng hạng mục phía sau.
Nhưng nếu chỉ có một mình, có lẽ tôi sẽ không bao giờ hoàn thành được hành trình ấy.
Ngày nào cũng vậy, đúng bữa cơm, chiếc xe quen thuộc của bà xã lại dừng trước công trình.
Có hôm là hộp cơm nóng.
Có hôm là bình trà.
Có hôm chỉ là một ly cà phê và câu hỏi rất ngắn:
“Hôm nay làm được nhiều không anh?”
Những lúc cần hai người để dựng một tấm vách, giữ một thanh gỗ hay nâng một khung cửa, bà xã lập tức trở thành “người thợ bất đắc dĩ”. Nàng chẳng biết nhiều về xây dựng, nhưng lại rất biết cách đưa đúng cây búa khi tôi cần, giữ đúng tấm ván khi tôi đang bắt vít, hay chỉ đơn giản là lau giọt mồ hôi đang chảy xuống mắt tôi.
Một ngôi nhà không bao giờ được dựng nên chỉ bằng gỗ và bê tông.
Nó còn được dựng bằng sự đồng hành của những người mình yêu thương.
Ngoài bà xã, còn có anh Cường - người bạn đồng hương Việt Nam mà tôi luôn biết ơn. Anh là mẫu người mà bà con mình thường gọi vui là “thợ đụng”: việc gì cũng biết, việc gì cũng làm được. Suốt nhiều tháng trời, gần như thứ Bảy hay Chủ nhật nào anh cũng có mặt. Hai anh em làm việc từ sáng đến chiều, khi thì cưa gỗ, lúc trét tường, lúc lại ngồi tính xem nên xử lý một góc nhà như thế nào cho hợp lý.
Hay em Andrew – Một hàng xóm. Em là người Nam Tư cũ. Chuyên đóng la phông. Thấy tôi hoay loay khi chạm vào các tấm la phông, em sẵn lòng tư vấn và thay tôi đóng ngay.
Không ai tính công.
Không ai nhắc đến tiền.
Chỉ có một mong muốn rất chân thành: giúp Lucky House sớm có ngày hồi sinh.
Một trong những kỷ niệm đáng nhớ nhất là lần đầu tiên chúng tôi thử thi công lớp render bằng polymer acrylic.
Đó là loại vật liệu hoàn toàn mới đối với tôi và anh Cường.
Anh sống ở Úc hơn bốn mươi năm, từng nghe nhiều người nhắc đến nhưng cũng chưa bao giờ trực tiếp sử
dụng.
Thế là hai anh em lại ngồi trước màn hình máy tính.
Xem đi xem lại từng đoạn phim hướng dẫn.
Dừng từng khung hình.
Tranh luận từng thao tác.
Có lúc tưởng đã hiểu.
Làm thử lại thấy sai.
Lại lên mạng xem tiếp.
Những ngày ấy, chúng tôi giống hai cậu học trò hơn là hai người đàn ông đã ngoài năm mươi tuổi.
Từng mảng tường cũ lần lượt được tháo bỏ.
Rồi từng lớp vật liệu mới được thay vào.
Trong cùng là lớp thạch cao.
Tiếp đến là hệ khung gỗ.
Giữa các khoang là lớp bông chống cháy.
Bên ngoài là tấm symboard chịu lực.
Kế tiếp là lớp xốp cách nhiệt.
Ngoài cùng được phủ lưới gia cường trước khi hoàn thiện bằng lớp polymer acrylic mịn như nhung.
Một bức tường dày gần hai mươi phân dần hình thành. Nhẹ hơn rất nhiều so với tường gạch truyền thống. Nhưng khả năng cách nhiệt, chống cháy và độ bền lại vượt xa điều tôi từng nghĩ.
Đứng nhìn bức tường vừa hoàn thiện, tôi chợt nhận ra điều thú vị.
(Còn tiếp, mời theo dõi)
