CHƯƠNG III:
     XÂY DỰNG NHÀ

 

Phần 5:
Tự tay sửa chữa ngôi nhà

(Tiếp theo tuần trước)

Tôi ngước nhìn bầu trời.


Những vì sao vẫn lấp lánh như hàng triệu năm trước.


Con người đến rồi đi.


Những ngôi nhà rồi cũng sẽ cũ.


Có thể một ngày nào đó, Lucky House có thể lại đổi chủ. Những hàng cây sẽ lớn hơn. Màu sơn sẽ phai. Những đứa trẻ hôm nay rồi cũng sẽ trưởng thành và bước đi trên con đường riêng của chúng.


Nhưng tôi tin, sẽ còn điều gì đó ở lại.


Có thể là một gốc quýt già vẫn lặng lẽ trổ hoa mỗi độ xuân về.


Có thể là một bức tranh còn treo trên tường.


Có thể là vài nét bút chì còn sót lại đâu đó sau một lần con gái Khúc Du ngồi ký họa. Hoặc chỉ đơn giản là một cảm giác rất khó gọi thành tên, rằng nơi đây đã từng có một gia đình sống với nhau bằng tất cả sự
yêu thương.


Nếu một ngày nào đó, có người đứng trước hiên nhà này và tự hỏi: “Ai là người đã dựng nên Lucky House?”, tôi không mong họ nhớ đến tên mình.


Tôi chỉ mong họ cảm nhận được rằng, đã từng có một người Việt Nam mang theo ký ức của quê hương, lòng biết ơn đối với cuộc đời và niềm tin vào những điều tốt đẹp để dựng nên mái ấm này.


Thế là đủ.


Bởi sau cùng, điều còn ở lại không phải là căn nhà.


Mà là tình người đã thấm vào từng thanh gỗ, từng viên gạch và từng khoảng sáng bình yên của Lucky House.

 


CHƯƠNG KẾT:
             
 ĐIỀU CÒN LẠI


Tôi bắt đầu cuốn sách này bằng một căn nhà cháy, một bãi rác công nghiệp.


Tôi khép lại nó bằng một căn nhà đã hồi sinh.


Nhưng điều được dựng lại không chỉ là những bức tường, mái ngói hay khu vườn. Điều dựng lại nhiều hơn cả là cách tôi nhìn về cuộc sống. Có những điều, nếu không bước qua, có lẽ cả đời tôi cũng không hiểu.


1. Không có vùng an toàn tuyệt đối

Một ngôi nhà có thể cháy.


Một công việc có thể mất.


Một doanh nghiệp có thể phá sản.


Một quốc gia có thể đổi thay.


Điều duy nhất khó bị lấy đi là khả năng đứng dậy của chính mình.


2. Kỹ năng sống quý hơn tiền bạc

Tiền có thể mua một căn nhà.


Nhưng không phải lúc nào cũng mua được người biết sửa nó.


Tiền có thể thuê người.


Nhưng kỹ năng giúp con người không bị bất lực trước nghịch cảnh.


Tôi hiểu rằng điều mình mang theo suốt đời, không phải là số tiền trong tài khoản, mà là những gì đôi tay và khối óc có thể làm được.


3. Người trưởng thành là người biết học lại

Tôi từng nghĩ mình đã biết nhiều.


Rồi một căn nhà cũ dạy tôi bắt đầu lại từ đầu.


Từ cách cầm một dụng cụ.


Từ một vật liệu chưa từng thấy.


Từ những quy chuẩn hoàn toàn khác.


Không ai trưởng thành, nhờ những điều mình đã biết.


Con người chỉ trưởng thành khi đủ khiêm tốn để học những điều mình chưa biết.


4. Ra đi không phải để trốn chạy

Rời quê hương không có nghĩa là bỏ lại quê hương.


Đi xa giúp tôi hiểu quê mình hơn.


Ở giữa những điều khác biệt, tôi càng nhìn rõ điều gì là giá trị mình muốn giữ.


Ra đi không phải để trở thành một người khác.


Mà để trở về với chính mình, bằng một tầm nhìn rộng hơn.


5. Một định nghĩa khác về “nhà”

Tôi từng nghĩ nhà là nơi mình ở.


Sau này tôi nghĩ nhà là nơi có người thân.


Rồi tôi nghĩ nhà là nơi mình trở về.


Đến hôm nay, tôi hiểu rằng:

Nhà là nơi con người được sống đúng với những giá trị mình tin là đúng.


Một mái tranh vẫn là nhà.


Một căn biệt thự vẫn là nhà.


Một căn nhà từng cháy cũng có thể là nhà.


Vì điều làm nên một ngôi nhà không phải gạch, gỗ hay bê tông.


Mà là tình yêu, cần mẫn động, ký ức và lòng biết ơn mà con người gửi lại trong đó.


Và tôi sẽ kết cuốn sách chỉ bằng vài dòng:

Tôi đã sửa xong căn nhà. Nhưng cuộc đời vẫn còn nhiều công trình phía trước.


Có lẽ, cho đến ngày nhắm mắt, mỗi chúng ta vẫn đang âm thầm xây dựng một mái nhà khác.


Đó là ngôi nhà của chính tâm hồn mình.


Có người hỏi tôi, sau tất cả, điều gì đáng giá nhất mà căn nhà này mang lại?


Không phải giá trị của bất động sản.


Không phải những kỹ năng tôi học được.


Cũng không phải khu vườn đã hồi sinh.


Mà là mỗi buổi chiều, khi cánh cửa mở ra, tôi biết bên trong luôn có người đang chờ mình trở về.


Lúc ấy, tôi hiểu rằng mình không chỉ xây một căn nhà.


Tôi đang cùng người bạn đời của mình dựng nên một mái ấm.


Rồi chỉ cần thêm vài dòng về các con:

Những bức tường rồi sẽ cũ.


Những hàng cây rồi sẽ lớn.


Một ngày nào đó, các con cũng sẽ rời ngôi nhà này để dựng nên mái ấm của riêng mình.


Tôi không mong các con nhớ từng viên gạch ba đã đặt, từng gốc cây ba đã trồng.


Tôi chỉ mong, ở bất cứ nơi đâu, các con cũng hiểu rằng:

"Nhà không phải là nơi rộng nhất.


Nhà là nơi yêu thương vô điều kiện"


Đó là một di sản tinh thần đẹp hơn bất kỳ căn nhà nào.


Và,


Nếu được làm lại từ đầu, tôi vẫn sẽ chọn bước vào căn nhà cháy ấy.


Vì chính nó đã cho tôi nhiều hơn một mái nhà.


Nó cho tôi thêm bạn bè.


Thêm kiến thức.


Thêm sự trưởng thành.


Và mỗi ngày nhắc tôi biết trân trọng người phụ nữ đã cùng mình đi qua những tháng năm vất vả, cùng những đứa con đã biến một căn nhà thành tiếng cười.


Đó là điều còn lại.


Và cũng là điều đáng giá nhất.


Tôi nghĩ, đó sẽ là cái kết rất “đời”.

Nguyễn Văn Phong