CHƯƠNG III:
     XÂY DỰNG NHÀ

 

Phần 5:
Tự tay sửa chữa ngôi nhà

(Tiếp theo tuần trước)

Tiến bộ của xây dựng không chỉ nằm ở những cỗ máy hiện đại. Nó còn nằm trong từng vật liệu rất nhỏ.


Chỉ một lớp foam, một tấm cách nhiệt hay một loại keo mới cũng đủ thay đổi cả cách con người xây dựng nhà cửa.


Cũng giống như cuộc sống.


Đôi khi một thay đổi rất nhỏ trong tư duy lại tạo nên một bước ngoặt rất lớn của cả cuộc đời.


Sau khi phần khung của Lucky House dần hoàn thiện, tôi bắt đầu dành nhiều thời gian hơn cho việc tổ chức không gian bên trong. Một ngôi nhà đẹp không nằm ở diện tích lớn hay nhỏ, cũng không nằm ở việc sử dụng vật liệu đắt tiền. Điều quyết định là cách con người sống trong không gian ấy.


Gia đình tôi có bốn người. Bài toán đặt ra tưởng đơn giản nhưng lại khiến tôi suy nghĩ rất nhiều: ba phòng ngủ, một phòng làm việc, một phòng khách, khu bếp, phòng giặt, ba phòng vệ sinh và hai phòng tắm phải được sắp xếp sao cho mọi người đều cảm thấy thoải mái mà không ai làm phiền ai.


Tôi luôn tin rằng kiến trúc cũng giống như viết một bản nhạc. Mỗi không gian đều có nhịp điệu riêng, nhưng tất cả phải hòa quyện thành một giai điệu thống nhất. Vì vậy, từng bức vách, từng góc khuất hay từng khoảng lồi lõm đều được tính toán cẩn thận. Có nơi để đặt một bức tranh. Có nơi dành cho vài món đồ lưu
niệm. Có khoảng trống vừa đủ để một chậu cây xanh đón ánh nắng ban mai. Những điều tưởng như rất nhỏ ấy lại tạo nên cảm giác ấm áp khi sống lâu dài.


Có lẽ những trải nghiệm ấy không chỉ đến từ sách vở. Hơn bốn mươi quốc gia mà tôi từng đi qua đã âm thầm dạy tôi rất nhiều. Mỗi khách sạn, mỗi bảo tàng, mỗi căn hộ tôi từng nghỉ chân đều để lại một ý tưởng nào đó. Tôi không sao chép, mà chỉ chắt lọc những điều mình thấy hợp lý nhất để đưa vào Lucky House.


Tôi dành nhiều tâm huyết nhất cho phòng ngủ chính.


Tôi không muốn đó chỉ là nơi để ngủ.


Tôi muốn đó là nơi con người được nghỉ ngơi thật sự sau những bộn bề của cuộc sống.


Không gian được thiết kế liên hoàn từ khu vực nghỉ ngơi đến phòng tắm, tạo cảm giác như đang bước dần vào một khu nghỉ dưỡng giữa thiên nhiên. Ánh sáng không chiếu thẳng mà len qua những ô cửa hẹp, đổ thành từng dải sáng dịu dàng trên nền gỗ. Buổi sáng, ánh nắng nhẹ nhàng đánh thức con người. Buổi tối,
ánh đèn vàng lại khiến cả căn phòng trở nên yên tĩnh và ấm cúng.


Tôi vốn rất thích bộ phim Tarzan – Chúa tể rừng xanh. Điều cuốn hút tôi không phải những cuộc phiêu lưu kỳ thú, mà là cảm giác con người được sống gần gũi với thiên nhiên, được yêu thương một cách tự nhiên nhất, không màu mè, không gượng ép. Có lẽ vì thế, tôi cũng muốn căn phòng của mình mang một chút hơi thở ấy – mộc mạc, khoáng đạt và đủ riêng tư để sau một ngày dài, người ta chỉ muốn trở về.


Khi nhìn bản thiết kế, anh Cường bật cười:


- Giá mà mình còn đôi mươi thì hay biết mấy, ông Phong hè!


Cả hai anh em cùng cười vang.


Bà xã đứng bên cạnh đỏ mặt, vừa cười vừa khẽ đánh vào vai tôi:


- Mắc cỡ quá chồng ơi!


Tiếng cười hôm ấy vẫn còn theo tôi đến tận bây giờ. Giữa một công trình ngổn ngang gỗ, bụi và vật tư xây dựng khác, chỉ một câu nói vui cũng đủ làm cho ngày lao động trở nên nhẹ nhõm hơn.


Nếu phòng ngủ là nơi để nghỉ ngơi thì khu sinh hoạt chung lại là trái tim của cả ngôi nhà.


Tôi mở rộng hoàn toàn không gian phòng khách và bếp về phía sân sau bằng hệ cửa kính trượt lớn. Mỗi khi cánh cửa mở ra, ranh giới giữa trong và ngoài gần như biến mất. Phòng khách nối liền với hiên gỗ, hiên gỗ lại tiếp nối bãi cỏ xanh mướt phía sau. Gió có thể đi xuyên qua ngôi nhà, mang theo mùi cỏ mới cắt, mùi đất sau cơn mưa và cả tiếng chim ríu rít mỗi sớm mai.


Đó cũng là điều tôi yêu nhất trong lối sống của người Úc. Họ luôn tìm cách đưa thiên nhiên bước vào ngôi
nhà thay vì ngăn cách con người với thiên nhiên.


Phía sau là khoảng sân gỗ rộng, nơi cả gia đình có thể ngồi ăn tối, uống trà hay đơn giản chỉ lặng yên ngắm bầu trời chuyển màu mỗi buổi hoàng hôn. Một góc nhỏ dành cho bếp nướng được bố trí gọn gàng - hình ảnh rất quen thuộc trong những buổi sum họp cuối tuần của các gia đình Úc.


Điều làm tôi hạnh phúc nhất là cây quýt già gần một thế kỷ tuổi vẫn còn đứng đó.


Ngay từ ngày đầu tiên dọn rác, tôi đã quyết giữ lại nó.


Bao mùa lá rụng rồi lại đâm chồi, cây quýt vẫn âm thầm chứng kiến mọi đổi thay của mảnh đất này. Tôi luôn có cảm giác, nó giống như một người bạn già lặng lẽ chờ đợi gia đình tôi đến.


Dưới tán cây, tôi đặt một bộ bàn nhỏ.


Buổi sáng uống một tách cà phê.


Buổi chiều nhâm nhi một ấm trà.


Đôi khi chẳng làm gì cả, chỉ ngồi nhìn nắng xuyên qua từng kẽ lá cũng đủ thấy lòng mình bình yên.


Từng căn phòng trong Lucky House đều mang dấu ấn riêng của gia đình.


Những bức tranh hoa lá, chim muông nước Úc do bé Khúc Du và tôi cùng vẽ được treo lên những mảng tường trắng. Xen giữa đó là vài bức tranh về quê hương Việt Nam như một lời nhắc nhở rằng, dù đi xa đến đâu, con người vẫn luôn cần một nơi để nhớ.


Tôi vốn có thói quen mỗi lần đi đến một quốc gia đều mang về một món quà lưu niệm nhỏ. Có khi chỉ là chiếc chuông gió, một con búp bê gỗ, một bức tượng nhỏ, hay một chiếc ly gốm rất bình thường ... Mỗi món
đồ đều gắn với một ký ức, một chuyến đi và một cuộc gặp gỡ. Chúng được sắp xếp theo từng chủ đề như một cuốn nhật ký không lời.


Trên những bức tường còn có những tấm ảnh gia đình được chọn lọc qua từng giai đoạn. Mỗi bức ảnh là một lát cắt của thời gian. Có bức ghi lại tuổi thơ của các con. Có bức đánh dấu những chuyến đi đầu tiên.
Có bức chỉ đơn giản là bữa cơm đông đủ của cả nhà. Những khung hình ấy khiến Lucky House không chỉ
có đồ nội thất, mà còn có ký ức.

(Còn tiếp, mời theo dõi)