Tượng Phật và nhiều cổ tượng khác được tìm thấy trong khoảng sân vườn phía sau của mảnh đất.

 

CHƯƠNG III:
     XÂY DỰNG NHÀ

 

Phần 2:
Nhà chọn người

(Tiếp theo tuần trước)

Còn tôi, bắt đầu nghĩ đến việc dọn rác, sửa chữa và hồi sinh mảnh đất.


Sáng hôm sau, tôi bày một mâm ngũ quả, nhang, đèn, gạo, muối và chén nước sạch giữa sân.


Đó không phải là mê tín.


Đó là cách một người Việt bày tỏ lòng biết ơn với trời đất, với tiền nhân và với mảnh đất mình sắp gắn bó.


Tôi thắp nén hương đầu tiên, cúi đầu thật chậm.


Không phải để cầu giàu sang. Chỉ mong từ hôm ấy, mảnh đất này sẽ chấp nhận chúng tôi như những người con mới, để mỗi viên gạch đặt xuống đều được bình an, mỗi mùa cây nở hoa đều mang theo tiếng cười của gia đình.


Thật lòng mà nói, tôi chưa bao giờ nghĩ mình chiếm hữu một mảnh đất.


Con người chỉ quen gọi là “đất của tôi”, “nhà của tôi”, “tài sản của tôi”. Nhưng nếu nhìn dài theo chiều của thời gian, chữ “của tôi” ấy thật mong manh.


Mảnh đất ấy đã có từ hàng triệu năm trước khi tôi được sinh ra.


Nó từng hứng những cơn mưa đầu tiên của tạo hóa, từng nuôi lớn cỏ cây, côn trùng, chim muông, rồi đến những con người khác. Biết bao thế hệ đã bước qua, dựng nhà rồi rời đi. Có người thành đạt, có người trắng tay. Có người sinh con đẻ cháu, có người lặng lẽ nhắm mắt trong chính ngôi nhà mình dựng nên.


Đất vẫn ở đó.


Chỉ con người thay phiên nhau đi qua.


Tôi chợt nhớ đến nghĩa trang.


Người giàu hay người nghèo, cuối cùng cũng chỉ nằm trong một khoảng đất nhỏ vừa đủ một thân người. Có ai mang theo được mảnh đất mình từng đứng tên? Có ai đem được căn biệt thự hay tòa lâu đài sang bên kia cuộc đời?


Không.


Mọi giấy chứng nhận quyền sở hữu rồi cũng chỉ có giá trị trong một khoảng thời gian rất ngắn so với tuổi của đất.


Thậm chí, ngay cả thân xác mình cũng sẽ trở về với đất.


Đất không thuộc về con người.


Chính con người mới thuộc về đất.


Nghĩ đến đó, tôi thấy lòng nhẹ đi rất nhiều.


Mình không mua một mảnh đất để chiếm hữu.


Mình chỉ xin được sống nhờ trên đó một đoạn đời.


Nếu may mắn, mình sẽ trồng thêm vài gốc cây để bóng mát nhiều hơn. Xây một ngôi nhà để con cái có chỗ lớn lên. Đón bạn bè đến uống với nhau chén trà. Để tiếng cười trẻ nhỏ vang lên trong khu vườn mỗi chiều.


Rồi một ngày nào đó, mình cũng sẽ rời đi.


Có thể bán lại cho người khác.


Có thể trao cho con cháu.


Có thể để lại cho một người hoàn toàn xa lạ.


Nhưng đất vẫn bình thản ở đó, như chưa từng thuộc về riêng ai.


Bỗng tôi hiểu vì sao người xưa gọi là “đất mẹ.”


Mẹ không thuộc về người con nào.


Ngược lại, tất cả những người con đều trở về với mẹ.


Có lẽ vì vậy mà người Việt, trước khi động thổ, thường thắp một nén hương để xin phép trời đất.


Không phải vì mê tín.


Mà vì lòng biết ơn.


Biết ơn mảnh đất đã chấp nhận cho mình ở nhờ.


Biết ơn tạo hóa đã dành cho gia đình mình một góc nhỏ để che mưa, chắn nắng.


Và cũng tự nhắc mình rằng, nếu chỉ ở nhờ một đoạn đời, thì hãy sống sao cho khi rời đi, mảnh đất ấy đẹp
hơn ngày mình đến.


Đừng để lại trên đất những vết thương.


Hãy để lại bóng cây.


Đừng để lại hận thù.


Hãy để lại ký ức đẹp.


Đừng chỉ lấy đi giá trị của đất.


Hãy trả lại cho đất một điều gì đó tốt đẹp hơn.


Có lẽ, đó mới là ý nghĩa thật sự của việc làm chủ một ngôi nhà.


Không phải đứng tên trên tờ giấy.


Mà là sống xứng đáng với mảnh đất đã cưu mang mình.


Bổng khúc nhạc “Hôm Nay Ba Đi” tôi từng viết khi tiễn ba tôi văng vẳng bên tai “Sống là cho, mà chết cũng là cho”


Đất không cần con người, nhưng con người không thể sống thiếu đất. Vì thế, quyền sở hữu chỉ là khái niệm của pháp luật; còn trong quy luật của tự nhiên, con người chỉ là một vị khách trọ rất ngắn ngủi trên hành tinh này và gần hơn chính là mảnh đất của chính ngôi nhà mình đang sống.

 


Phần 3:
Giải phóng mảnh đất khỏi lớp bụi của quá khứ


Có những nghịch lý chỉ khi tận mắt chứng kiến, người ta mới tin.


Giữa một bãi phế liệu ngổn ngang, nơi rác thải công nghiệp xe hơi chất cao thành từng gò như những quả
đồi nhỏ, lại vươn lên một cây quýt sai trĩu quả. Những trái quýt vàng óng, căng mọng nổi bật giữa màu xám
xịt của sắt thép, dầu nhớt và bụi bặm.


Ngay dưới tán cây ấy là một pho tượng Phật ngồi trong tư thế tọa sen, gương mặt vẫn an nhiên như chưa
từng bị thế gian làm phiền.

(Còn tiếp, mời theo dõi)