.jpg)
CHƯƠNG 1:
HÀNH TRÌNH RA ĐI
(Tiếp theo tuần trước)
NGÀY RỜI ĐI
Sau nhiều đêm thức trắng, tự vấn chính mình, tôi quyết định đi.
Ngày rời đi không có gì đặc biệt. Không đông người đưa tiễn. Không nước mắt. Không những cái ôm chia biệt.
Mọi thứ diễn ra… gần như một chuyến đi bình thường. Chỉ có điều, trong lòng tôi biết rất rõ: chuyến đi này không giống những lần trước.
Vài bộ quần áo, ít sách vở… Mỗi người một vali. Thêm vài túi xách tay đựng giấy tờ và những vật dụng cần thiết.
Không có chỗ cho những thứ “để dành”. Cũng không có chỗ cho sự do dự.
Tôi kiểm tra lại giấy tờ nhiều lần. Hộ chiếu. Vé máy bay. Hồ sơ chích vắc xin. Sao kê ngân hàng. Những thứ trước đây chỉ là thủ tục, hôm nay bỗng trở nên quan trọng hơn bao giờ hết. Chỉ cần sai một chi tiết nhỏ, có thể không đi được.
Hai đứa nhỏ vẫn nói chuyện bình thường. Chúng chưa hiểu hết ý nghĩa của việc này. Với chúng, đây là một chuyến đi xa. Với tôi, đây là một lần bắt đầu lại.
“Nhà tôi” không nói nhiều. Chỉ lặng lẽ sắp xếp, kiểm tra, rồi kéo vali ra cửa. Những việc rất nhỏ. Nhưng làm rất kỹ.
Cửa phòng từ từ khép lại. Tôi nhìn lần cuối mã số A2- 12B-03 – căn hộ mà tôi đã quyết định bán để ra đi.
Chiếc chìa khóa được trao lại cho chủ mới.
Chiếc bán tải của Vidan chờ sẵn dưới sảnh tòa nhà Aqua II, Bason. Anh Ngọc – Người anh vợ của tôi, cẩn thận xếp từng chiếc vali lên thùng xe.
Chúng tôi chụp một tấm hình kỷ niệm trước khi rời đi.
Xe đưa chúng tôi đến trung tâm kiểm soát dịch bệnh để xét nghiệm COVID – thủ tục cần thiết cho phép hành khách lên máy bay.
Ngày chúng tôi đi, đại dịch đã phần nào được đẩy lùi.
Gia đình tôi đã chích đủ hai mũi vắc xin AstraZeneca – nguồn hỗ trợ từ chính phủ Nhật dành cho người lao động và doanh nghiệp hoạt động trong khu công nghiệp Hiệp Phước, Nhà Bè.
Ra đến sân bay, mọi thứ diễn ra nhanh hơn tôi nghĩ. Làm thủ tục. Gửi hành lý. Qua cửa an ninh. Những bước mà bất cứ ai đi máy bay cũng quen.
Chỉ khác một điều:
Lần này, không có ngày về cụ thể.Tôi không nhìn lại phía sau nhiều. Không phải vì không có gì để nhìn. Mà vì nếu nhìn lâu, có thể sẽ chùn lại.
Có những quyết định, một khi đã bước qua điểm đó, tốt nhất là cứ đi tiếp. Ngồi trong phòng chờ, nhâm nhi tách cà phê, tôi mới có thời gian quan sát kỹ hơn.
Người đi du lịch. Người về thăm thân nhân. Người đi công tác.
Và có thể, cũng có những người ra đi vì khát vọng chạm đến một chân trời mới – như chúng tôi.
Mỗi người một mục đích. Không ai giống ai. Nhưng có lẽ, ai cũng mang theo một điều gì đó ở phía sau.
.jpg)
Khúc Du: Con gái tác giả bên dòng kinh Thị Nghè khu Bason trước ngày đi.
Hai đứa nhỏ – Song Thịnh và Khúc Du – vẫn hồn nhiên cười nói.
Chúng chưa thể hình dung rằng mọi thứ sẽ phải bắt đầu lại từ đầu: trường mới, bạn mới, sách vở mới, ngôn ngữ mới…
Chúng còn quá nhỏ để hiểu hết những thách thức, cơ hội và cả những khó khăn của lần rời đi này.
“Nhà tôi” trầm ngâm, dõi theo hai đứa con.
Ánh mắt vợ như gửi gắm một điều rất giản dị: mong sao, nơi đất khách, các con vẫn giữ được tiếng cười giòn tan, hồn nhiên và vô tư ấy.
Đến lúc lên máy bay, tôi để ý một chi tiết rất nhỏ. Khi máy bay bắt đầu lăn bánh, đa số hành khách vẫn nói chuyện, xem điện thoại, hoặc nhắm mắt nghỉ ngơi.
Không có gì khác biệt. Nhưng với tôi, khoảnh khắc đó rất rõ: Một khi máy bay rời khỏi mặt đất, mọi thứ phía sau chính thức ở lại.
Không còn trong tầm với. Chỉ còn phía trước. Tôi nhẩm đôi dòng, như một lời xin được tha thứ:
Cố hương,
Cố quốc,
Cố nhân ơi!
Gửi chút lòng trong, gạn, gọt rồi.
Những gì chưa trọn, xin… xí xóa.
Là quà thương quý… tiễn chân nhau.
(Còn tiếp, mời theo dõi)
