CHƯƠNG 1:
HÀNH TRÌNH RA ĐI


KHI ĐANG CÓ TẤT CẢ… VẪN CHỌN BẮT ĐẦU LẠI

(Tiếp theo tuần trước)

Đất lạ ... quê mình: Gia đình tác giả ngày đầu đặt chân đến vùng đất lạ, nhưng từ nay sẽ là quê mình!
 

Sau khi phân loại, việc tiêm vắc xin COVID-19 được đặt vào ô “quan trọng, cần gấp”.

Vấn đề là: tiêm ở đâu? Ai chấp nhận tiêm cho gia đình tôi?


“Nhà tôi” – vốn làm trong lĩnh vực IT – nhanh chóng tìm ra các trung tâm quản lý dịch bệnh tại Úc. Nhưng để tiêm, cần có ID trong hệ thống. Và khó khăn bắt đầu từ đây.


Dù ứng dụng vắc xin COVID đã ghi nhận gia đình tôi đã tiêm đủ hai mũi AstraZeneca, nhưng lại không hiển thị đầy đủ thông tin về số lô, ngày nhập… Có lẽ vì đại dịch bùng phát quá nhanh, các hệ thống chưa kịp đồng bộ dữ liệu để phục vụ việc kiểm soát “visa COVID” quốc tế.


Chúng tôi phải đến nhiều phòng khám, gặp nhiều bác sĩ để xin xác nhận và cập nhật dữ liệu. Nhưng phần lớn đều từ chối vì không đủ căn cứ xác minh.


Khoảng thời gian đó thật sự rất vất vả. Đi đâu, chúng tôi cũng mang theo một xấp giấy tờ dày, chỉ để chứng minh mình đã tiêm phòng.


Rồi một ngày, một bác sĩ ở Bankstown đã giúp xác nhận ID và cập nhật thông tin của gia đình tôi vào hệ thống của chính phủ Úc.


Từ đó, chúng tôi có thể đăng ký mũi tiêm thứ ba, và được tự do di chuyển trong vùng kiểm soát dịch bệnh.


Cầm giấy xác nhận, cài đặt thành công ứng dụng của chính phủ NSW, tôi rưng rưng. Môi khẽ nói:
“Qua rồi… qua rồi. Cảm ơn Thượng Đế!”


Đại dịch COVID-19 là một nỗi kinh hoàng. Với tôi, với công ty tôi, với quê hương Việt Nam… và có lẽ với cả nhân loại.


Tôi hồi tưởng... Khi đại dịch ập đến, tôi hoảng loạn như người té giếng.


Nhà máy Vidan lúc đó có khoảng 160 công nhân. Rồi đột ngột, họ phải cách ly – người thì tập trung, người thì tại nhà. Số lao động giảm dần, rồi gần như không còn. Cuối cùng, chỉ còn lại 25 người đủ điều kiện đến xưởng.


Trong tình thế đó, tôi quyết định đưa gia đình của họ vào ở trong nhà máy, thực hiện mô hình “3 tại chỗ”: ăn tại chỗ, ngủ tại chỗ, làm tại chỗ.


Chỉ trong thời gian ngắn, nhà máy trở thành một “khách sạn” cho 25 gia đình. Mọi sinh hoạt diễn ra bên trong: chỗ ngủ cho vợ chồng, góc học cho trẻ con, bếp ăn tập thể, xe cứu thương dự phòng, xe tải chở thực phẩm…


Tôi khi đó không còn là giám đốc. Tôi trở thành người đi theo xe tải – phụ bốc vác, cùng tài xế đi mua thực phẩm, vận chuyển hàng hóa.


Mỗi công ty chỉ được cấp một giấy thông hành cho một xe tải, qua các chốt kiểm dịch. Mỗi xe chỉ có hai người: tài xế và một người đi cùng. Tôi chọn vị trí đó.


Công ty đứng trước nguy cơ đóng cửa: hàng không bán được, nhân lực thiếu, tài chính cạn kiệt.


Nhưng rồi, với 25 con người còn lại, nhà máy vẫn hoạt động cầm chừng… và cuối cùng vượt qua được đại dịch.


Đại dịch quá khủng khiếp. Một con virus nhỏ bé, không nhìn thấy bằng mắt thường… đã cướp đi sinh mạng của hàng triệu người trên hành tinh này.


Từ đó, tôi tự nhắc mình: làm người, đừng kiêu ngạo. Bởi chỉ cần một sinh thể nhỏ bé ấy, cũng đủ quật ngã một con người tưởng như mạnh mẽ gấp hàng tỷ lần.


Con người phải học cách tôn trọng tự nhiên – thứ mà Thượng Đế đã ban tặng. Phá vỡ quy luật của tự nhiên…
sớm muộn cũng phải trả giá.


Sau khi hoàn thành ba mũi vắc xin COVID-19 và được cập nhật lên hệ thống y tế của nước Úc, việc đi lại của gia đình tôi trở nên nhẹ nhàng hơn. Soi lại kế hoạch, “việc quan trọng – cần gấp” tiếp theo là xin học cho hai đứa con. Ở Úc, nguyên tắc rất rõ ràng: ở đâu, học đó; không cần chạy chọt vì trái tuyến. Tuy nhiên, phải chứng minh được chỗ ở lâu dài trong khu vực trường đăng ký, đồng thời chứng minh đã tiêm đủ các loại vắc xin phòng những bệnh truyền nhiễm nguy hiểm cho trẻ như sởi, bạch hầu, uốn ván, ho gà, bại liệt, viêm gan B, vi khuẩn Hib…


Chúng tôi liên hệ với một công ty địa ốc chuyên cho thuê nhà. Qua trao đổi, tôi mới hiểu: không phải cứ có tiền là thuê được nhà, mà phải chứng minh được khả năng chi trả tiền thuê hằng tuần. Luật Úc bảo vệ người yếu thế; có
những trường hợp chủ nhà không thể trục xuất người thuê ngay cả khi họ chưa trả tiền, mà phải cho họ tiếp tục cư trú cho đến khi có khả năng thanh toán. Một quy định nhân văn, nhằm giúp người “cháy túi” vẫn có chỗ ở tạm thời.
Vì vậy, chủ nhà thường xét hồ sơ rất kỹ trước khi cho thuê.

 

Gia đình tôi mới sang Úc, lấy gì để chứng minh nguồn thu? Họ yêu cầu tôi sao kê các giao dịch ngân hàng tại Việt Nam và số dư tài khoản để xác định khả năng thanh toán. Lần đầu tiên, tôi thật sự bỡ ngỡ. Những thủ tục này
giống như đang làm hồ sơ vay tài chính ở ngân hàng, hơn là đi thuê nhà. Nhưng “nhập gia tùy tục”, tôi buộc phải chấp nhận. Bản sao kê in ra dày đến hơn nửa mét giấy.


Đại diện bên cho thuê xem qua, gật gù:
– Các khoản tiền vào – ra của anh khá lớn. Xin lỗi vì đã làm phiền. Nhưng đây là cách chúng tôi bảo vệ quyền lợi cho đối tác. Có thể ở Việt Nam việc thuê nhà dễ hơn. Ở Úc, quy trình là vậy. Mong anh thông cảm.
Tôi đáp lại:
– Không có gì. Thượng tôn pháp luật vẫn là thượng sách.


Xe đưa chúng tôi đến một căn nhà tại Canley Vale. Người đại diện chủ nhà hướng dẫn tỉ mỉ cách sử dụng điện, nước, gas, cách phòng chống cháy nổ, cách giữ gìn cảnh quan và tôn trọng hàng xóm.


Căn nhà cũ kỹ, bụi bặm, có lẽ đã bỏ trống khá lâu. Tôi và “Nhà tôi” mất vài ngày liền để lau dọn, cắt tỉa cây cối, dọn cỏ, lăn lại những mảng tường bạc màu…

(Còn tiếp, mời theo dõi)